Thời gian đếm ngược chỉ còn 3 giây.
Một tay Viên Sân nắm chặt lấy cổ tay Giang Lê, chờ đợi thời cơ.
lúc đếm ngược hai giây cuối cùng, thanh dài bên phía Tiểu Mãn di chuyển đến mép boong tàu, Viên Sân rút con d.a.o găm trong túi quần , phóng về phía sợi dây thừng bên chỗ Tiểu Mãn.
"Tiểu Mãn, nhảy!"
Bởi vì thời gian vô cùng eo hẹp.
"Phập" một tiếng.
Ngay khoảnh khắc sợi dây thừng cắt đứt, Tiểu Mãn rơi xuống.
"Tiểu Mãn——"
Giang Lê kinh hãi Tiểu Mãn rơi ngoài lan can tàu, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy lan can, sợ đến mức tim suýt nhảy vọt khỏi cổ họng.
Tuy nhiên, thiết cho họ quá nhiều thời gian để suy nghĩ.
Trong thời gian đến nửa giây khi Tiểu Mãn rơi xuống, bên chạm cơ quan của thanh dài, thanh dài tự động cắt đứt sợi dây thừng đỉnh đầu Giang Lê.
Viên Sân ôm Giang Lê, hai cùng rơi xuống.
Tính toán sai lầm, hai căn bản bắt lan can.
"Ba! Mami!"
Tiểu Mãn hai rơi xuống, cũng kinh hãi hét lớn, đôi mắt ngấn lệ và tràn ngập hận thù, hung hăng trừng mắt chú hai của Viên Sân.
Còn Viên Sân trong lúc bắt lan can tàu, theo bản năng dùng bàn tay to lớn bảo vệ gáy của Giang Lê.
Anh áy náy Giang Lê:"Vợ , chỉ thể làm đến đây thôi... Anh cứu con trai, đỡ em..."
"Bịch" một tiếng.
Cảm giác nước biển lạnh lẽo ập đến trong dự đoán xảy , lưng hai rơi xuống một tấm đệm cứu hỏa siêu lớn.
Cả hai đều chút ngơ ngác.
Chuyện gì xảy ?!
Còn lúc , nếu tàu thấy cảnh , sẽ bộ quá trình vô cùng kinh hiểm!
Lúc hai rơi xuống, một đàn ông đeo kính râm đen, mặc áo gió đen, lái ca nô lao nhanh về phía , khi sắp đến gần con tàu của chú hai Viên Sân, dùng một tay thực hiện một cú drift cực ngầu, đỡ trọn Viên Sân và Giang Lê đang rơi xuống một cách chuẩn xác sai một ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-1333-cuc-gat-lua-chon-cua-vien-san.html.]
Còn chú hai Viên Sân phát hiện căn bản thấy tiếng nước, khó nhọc bò dậy từ đất, từng bước từng bước về phía Tiểu Mãn.
"Không ngờ đấy, Viên Sân mà cứu thằng ranh con nhà mày! Vợ và con trai đều , quá ngây thơ !"
"Thằng ranh con! Tụi mày , tụi mày phá hỏng vở kịch lớn do một tay tao dàn dựng !"
"Tao khao khát bao thấy thằng nhóc mày, khi ba ruột của thà cứu mày, cũng chịu cứu mày, sẽ biểu cảm đau khổ, giằng xé, oán hận nó cả đời như thế nào!"
"Tao căn bản tin đời thánh nhân vô tư! A Phân với tao, ông nội c.h.ế.t tiệt của mày hơn tao! Ông rốt cuộc ở điểm nào?"
Hốc mắt Tiểu Mãn ngấn lệ, mỉm :"Ông thua , ông nội thắng , bà nội thắng , ba mami cũng thắng . Người thua là ông!"
Giọng dứt, chú hai Viên Sân giận dữ tột độ nhấc chân lên, hung hăng giẫm mạnh một cái lên bàn tay nhỏ bé của Tiểu Mãn.
"Mày câm miệng! Mày câm miệng! Tao thua, tao cũng sẽ thua! Tao vĩnh viễn bao giờ thể thua!"
Hai mắt chú hai Viên Sân đỏ ngầu dữ tợn, trạng thái tinh thần lắm.
Tiểu Mãn vẫn , tiếp tục kích thích chú hai Viên Sân, cố gắng kéo dài thời gian:"Lẽ nào ông phát hiện , lúc ba và mami rơi xuống, căn bản tiếng nước ."
Chú hai Viên Sân đột ngột chấn động, vội vàng chạy đến đầu bên , phát hiện hai vợ chồng Viên Sân đang bình yên vô sự đệm khí của một chiếc ca nô.
Ông liếc đàn ông ca nô:"Mày là ai? Tại mày đối đầu với tao?"
Còn Viên Sân và Giang Lê khi rõ cứu , cũng sửng sốt.
Sao là ?!
Chú hai Viên Sân ngừng lắc đầu:"Được lắm, hai đứa bay c.h.ế.t , thì để con trai tụi bay làm mồi cho cá mập. Tao tin , hai đứa bay thể cứu nó."
Nói , chú hai Viên Sân khập khiễng về phía Giang Tiểu Mãn.
Ông nhấc chân lên, từng nhát từng nhát giẫm lên mu bàn tay của Giang Tiểu Mãn.
Tiểu Mãn đau đớn dữ dội, c.ắ.n chặt răng cố gắng chịu đựng, gắt gao nắm chặt lấy lan can.
bé mới năm tuổi thôi mà!
Sức lực của bé rốt cuộc cũng hạn.
Hơn nữa thực sự là quá đau.
Cậu bé sắp trụ nổi nữa !
khoảnh khắc cuối cùng, Tiểu Mãn giẫm đau, buông tay , cơ thể nhỏ bé ngừng rơi xuống...
"Ba, mami, kiếp gặp nhé."