Vợ Ơi Anh Sai Rồi: Tổng Tài Thâm Sâu Hóa Ra Lại Là Kẻ Cuồng Mê Vợ - Chương 1196: Đó là một mức giá khác

Cập nhật lúc: 2026-04-23 17:31:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đương nhiên .” Chú hai của Viên Sân bao nhiêu năm nay, hiếm khi vui vẻ như , nhận lấy bát cháo khoai lang, ăn liền hai miếng lớn, “Tối qua chuyển cho con nhỏ đó 5000.”

Lão quản gia kinh ngạc: “5000?! Tại ?”

“Nó chọc tức Giang Lê đến phát điên, còn với Giang Lê là nó thường xuyên bôi t.h.u.ố.c cho Viên Sân, lau cả chỗ kín, làm Giang Lê tức đến mức tìm Viên Sân tính sổ. Dù ly hôn, cho ông , quan hệ của hai đứa chắc chắn sẽ .”

Chú hai của Viên Sân : “Tôi thể khiến hai đứa nó xa 5 năm, thì cũng thể khiến chúng nó xa nữa.”

Lão quản gia á khẩu.

Thấy nhị gia vui vẻ như , cũng nên cho ông sự thật tàn nhẫn đó .

Chú hai của Viên Sân thấy vẻ mặt cứng đờ của lão quản gia, nhịn hỏi: “Sao ?”

“Tối qua các đại ca mười khu đồng loạt xuất động. Thuộc hạ của nhị gia lo chuyện gì lớn nên theo... đó về báo cáo, là vợ chồng Lục gia tình cảm lắm... Viên Sân đưa Giang Lê lên Trích Tinh Các cả đêm về.”

“Cái gì?” Sắc mặt chú hai của Viên Sân đổi, vội vàng gọi thuộc hạ hỏi tình hình, “Mày thật sự thấy hai đứa nó cả đêm về?”

“Vâng.” Tên thuộc hạ đó gật đầu, kể sơ qua sự việc, phàn nàn, “Người ân ân ái ái, lăn giường ở đó. Tôi trốn trong núi, lạnh c.h.ế.t . Tôi cứ thế canh đến hừng đông, hai họ như keo như sơn từ Trích Tinh Các xuống. Ông , ánh mắt hai họ cứ như kéo tơ . Ngọt ơi là ngọt~”

Chú hai của Viên Sân , tức đến hộc máu.

Ông run rẩy dậy, thể tin nổi tên thuộc hạ duy nhất: “Tối qua mày tận mắt thấy nó cho tất cả vệ sĩ và các đại ca về?”

“Vâng ạ.”

“Chỉ hai đứa nó ở đó ân ái?”

“Vâng ạ.”

Chú hai của Viên Sân đập mạnh bàn: “Thế mày châm một mồi lửa đốt trụi chúng nó, đốt trụi Trích Tinh Các, thiêu c.h.ế.t chúng nó ở trong đó!”

“Ờ... đúng nhỉ.” nhanh, tên thuộc hạ đó liền lắc đầu nguầy nguậy, “Không , đó là một mức giá khác. Ông thuê một tháng 3500, thể vì chút lương g.i.ế.c !”

Chú hai của Viên Sân:...

Ông ngã xuống ghế, bát cháo khoai lang đỏ, bỗng thấy khó ăn vô cùng.

Ngọt?

Người khác ngọt đến c.h.ế.t, còn ông ngày ngày ở đây ăn rau luộc, cháo khoai lang.

Lão quản gia xua tay, bảo tên thuộc hạ mau lui , nhịn khuyên một câu: “Nhị gia, là thôi . Dành tiền đó mà bồi bổ cơ thể. Ông xem ông dạo ... gầy ...”

...

Bên , A Du đưa Lục Huân đến quỹ hội làm việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-1196-do-la-mot-muc-gia-khac.html.]

Đến văn phòng, A Du nhịn lên mạng xem các tác phẩm truyện tranh khác của “Lão Quan Rất Bẩn”.

Lúc , Lục Huân cứ thò đầu : “Vợ ơi, cũng xem.”

“Không . Trẻ con xem... nội dung công việc của em.” Lâm Thanh Du từ chối.

Khóe miệng Lục Huân giật giật:...

Lừa ai thế~

Rõ ràng là đang xem cái ~

cũng , tối qua khi tặng thưởng cho “Lão Quan Rất Bẩn”, cũng xem mấy tác phẩm khác của ông , cảm thấy cũng tệ.

Vẽ khá là thú vị.

Chỉ là một tác phẩm đăng trang web trong nước thì độ bạo thấp.

Còn những tác phẩm đăng các trang web ngoại ngữ ở nước ngoài thì độ bạo tuyệt.

Lục Huân cầm máy tính bảng xem qua, khóe miệng giật giật:...

Một lát , Tống Gia Hòa gõ cửa .

Lâm Thanh Du kịp cất điện thoại, Tống Gia Hòa bắt tại trận.

“Ồ, ở ngoài mệt sống mệt c.h.ế.t, thu thập chứng cứ tội ác của bác cả và bác gái Giang Lê cho cô. Cô thì , ở đây xem truyện tranh!” Tống Gia Hòa chút tức giận.

Lâm Thanh Du lập tức bảo cô xuống, chủ động pha cho cô một tách cà phê: “Đừng giận mà. Tôi chỉ lười biếng một chút thôi mà?

Với , làm lười biếng thì làm gì? Tôi khó khăn lắm mới lên chức chủ tịch, nếu còn lười biếng, cố gắng như để làm gì?”

Tống Gia Hòa lườm một cái: “A Du, đổi .”

Lâm Thanh Du nhẹ .

Một mặt, bộ truyện tranh đó đúng là độc, tác giả cách ngắt chương, khiến bạn nạp tiền liên tục để xem hết chương đến chương khác. Không đáp án của vấn đề đó, cảm giác khó chịu như trăm móng vuốt cào trong lòng.

Mặt khác, khi trở về Giang Thành và hồi phục trí nhớ, cô đúng là còn ép quá chặt như , sống chậm để tận hưởng cuộc sống, trân trọng những ngày tháng bên cạnh Lục Huân.

Lâm Thanh Du cạnh Tống Gia Hòa, nũng nịu huých khuỷu tay cô : “Cậu xem, đây là địa chỉ trang web nước ngoài tớ tìm , cũng là tác phẩm của tác giả , nhưng độ bạo lớn hơn trong nước nhiều.”

“Ồ, thật ? Mau gửi cho tớ.”

Lâm Thanh Du gửi địa chỉ qua.

Tống Gia Hòa lập tức bấm , còn lẩm bẩm: “A Du, phát hiện một điểm kỳ lạ của tác giả ?”

Loading...