"Em nghĩ kỹ ?" Bạc Cửu Sênh dường như cũng quá bất ngờ.
Qua thời gian chung sống , Lục Vi là như thế nào, rõ.
Tính cách sảng khoái, nghĩ gì làm nấy, hề vặn vẹo.
Lục Vi gật gật đầu:"Cháu nghĩ kỹ ."
Nói , cô còn lôi bộ truyện tranh cất giữ nhiều năm trong điện thoại , chỉ chỉ, giống như gọi món mà :"Cháu tư thế , còn cái ... cái nữa, cháu cũng trải nghiệm thử."
Bạc Cửu Sênh:...
"Có ?" Lục Vi hai mắt sáng lấp lánh chằm chằm Bạc Cửu Sênh.
Bạc Cửu Sênh buồn cô:"Không hỏi đàn ông , ?"
Nói xong, phủ lên cô, hôn cô thật sâu, làm chuyện mà mấy đêm ôm ngủ làm đến phát điên.
Lúc sắp tiến đến bước cuối cùng, Bạc Cửu Sênh phát hiện Lục Vi cứ chằm chằm , ánh mắt trong veo, tựa như một đứa trẻ ngây thơ.
Anh khàn giọng dỗ dành:"Vi Vi, nhắm mắt ."
Lục Vi chịu:"Cháu , cháu tận mắt xem chú hòa làm một với cháu như thế nào."
Giọng đó vô cùng kiêu ngạo, suýt chút nữa khiến Bạc Cửu Sênh đầu hàng.
Bởi vì khúc dạo đầu khởi động làm , Lục Vi thấy đau đớn gì mấy, còn hưng phấn yêu cầu Bạc Cửu Sênh làm những tư thế trong truyện tranh.
"Oa —— Ông chú, chú lợi hại quá."
"Ông —— Ông chú, quá lợi hại ."
"Ông chú, cơ bắp của chú đều là tập luyện mà đúng ? Cứng quá..."
...
Bạc Cửu Sênh càng đ.á.n.h càng hăng, trán rịn một tầng mồ hôi lấm tấm.
Bạc Cửu Sênh quả thực yêu c.h.ế.t Lục Vi ngây thơ cởi mở , còn cả đôi chân dài miên man nữa.
Mỗi như , Lục Vi đều chút tức giận.
"Là n.g.ự.c cháu còn đủ lớn ? Rõ ràng chú nắm trọn bằng một tay!"
Bạc Cửu Sênh dở dở .
Lục Vi thực sự là một phụ nữ thẳng thắn... thú vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-1146-bat-buoc-xem-cuu-gia-rot-ao-khoac-1.html.]
Hai triền miên mấy ngày. Có một hôm, Lục Vi đột nhiên nảy ý tưởng kỳ lạ, nhân lúc Bạc Cửu Sênh đang ngủ, chụp cho hai một bức ảnh.
Tấm chăn đắp ngang n.g.ự.c hai , để lộ bờ vai lốm đốm dấu vết, hai cái đầu kề sát , vô cùng mật. Người tinh mắt chỉ cần là hai mới ân ái xong.
Chụp ảnh xong, Lục Vi gửi cho Đóa Đóa: [Cầm lấy đưa cho Lão Vương, bảo ông mau chóng từ hôn ! Tiểu Cửu T.ử thu nạp trướng của tớ !]
Vương Đóa Đóa: [OOK~! Chị em, đỉnh quá! Tớ tìm Lão Vương ngay đây. Chị em, đợi tớ mua túi xách cho nhé~]
Gửi ảnh xong, Lục Vi liền ngả đầu ngủ.
Đợi đến lúc tỉnh , là giữa trưa.
Bạc Cửu Sênh đang nướng cá boong tàu, Lục Vi mặc áo sơ mi của , cầm điện thoại bước ngoài hóng gió.
Cô định bước tới, kết quả điện thoại của Vương Đóa Đóa gọi đến.
Lục Vi bắt máy, đầu dây bên truyền đến giọng kinh hãi của Vương Đóa Đóa.
Đứa trẻ đó, sợ đến mức năng cũng lưu loát nữa.
"Vi... Vi... ngủ với là ai ? Tên là gì ? Anh ... căn bản tên là Vương Cửu!"
"Cái gì?" Lục Vi chút hoảng sợ, khiếp đảm Bạc Cửu Sênh,"Vậy... chú là ai..."
Mà lúc , Bạc Cửu Sênh trọn vẹn cuộc đối thoại của hai , khóe miệng khẽ cong lên, nướng cá, Lục Vi.
"Ai á? Chị em! Cậu vướng chuyện lớn ! Cậu Lão Vương nhà tớ cho tớ , là ai ? Cậu tuyệt đối ngờ tới a a a a a a a..."
Lục Vi sốt ruột c.h.ế.t~!
Chị em , thể đừng a a a a a nữa !
Tớ và chú nam nữ cô nam quả nữ đang ở biển đấy!
Kêu rách cổ họng vứt xác cũng ai thưa !
"Cậu thể trọng tâm !" Lục Vi gào lên.
Vương Đóa Đóa nuốt nước bọt:"Vậy vững nhé, đừng để ngã. Tớ cho , là Viên..."
Lời còn dứt, một cơn sóng lớn ập tới, du thuyền lắc lư dữ dội, chiếc điện thoại văng khỏi tay Lục Vi.
Lục Vi định chụp lấy chiếc điện thoại đang bay ngoài, cả quỳ một chân xuống, đó vô cùng kinh hãi trơ mắt chiếc điện thoại của chui qua khe hở của lan can tàu, rơi tóm xuống biển.
A~ Điện thoại ơi, mày thể cho tao đáp án hẵng rơi xuống ?
Khóe miệng Bạc Cửu Sênh nở một nụ nhạt, dậy bước về phía Lục Vi, định đỡ cô lên.
Lục Vi ngây ngốc :"Chú là Vương Cửu... Rốt cuộc chú là ai?"