Lục Huân cô vợ nhỏ nhiệt tình đón Giang Lê, trán hiện một dấu chấm hỏi.
Anh ngừng nhớ , sáng nay rốt cuộc làm sai ở ?
Rất mà!
Buổi trưa hai còn cùng ăn cơm, cũng gì .
Hơn nữa, tối qua cũng nắm bắt vặn.
Hợp lý, tính là ít, nhưng cũng tính là nhiều, thể coi là kiểu phiền phức .
"Lão đại!" Giọng oang oang của Giang Đông cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Huân.
Lục Huân từ xa gật đầu với , hất cằm chỉ ngoài vườn hoa, hiệu qua đó chuyện.
Giang Đông xách túi nilon màu đen, nghênh ngang theo.
Hai sóng vai chuyện bên một ao cá nhỏ trong vườn hoa nhà họ Viên.
Giang Lê thấy Giang Đông qua đó, liền nắm lấy tay Giang Tiểu Mãn, dịu dàng :"Cục cưng, chúng hiểu lầm chú Giang Đông. Hôm nay, hai con cùng xin chú ? Mami làm mẫu cho con nhé."
Giang Tiểu Mãn ngoan ngoãn gật đầu.
Hai liền bước về phía Giang Đông và Lục Huân.
Lúc , Giang Đông bên bờ ao cá, tay cầm một đoạn ruột, giống như đang chơi đùa mà vung vẩy, vung thành vòng tròn.
"Còn thể là phản ứng gì nữa, lôi ruột , cô liền thôi."
"Tôi giới thiệu cho cô , cái là kết tràng, cái là manh tràng."
"Tôi còn với cô , cái là xin của ông lão trông xác c.h.ế.t, đồ tươi đấy, sờ vẫn còn nóng hổi, hỏi cô tự tay thử cảm giác ?"
Lục Huân:...
"Mẹ ơi, , ả đàn bà đó giọng to lắm, chấn động đến mức tai sắp điếc luôn ."
Nói , Giang Đông dường như cảm nhận phía liền đầu một cái, liền thấy Giang Lê đang há hốc mồm, sắc mặt trắng bệch dắt con trai cách xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-1011-co-a-nay-khong-don-gian.html.]
Giang Đông nhiệt tình vung vẩy đoạn ruột trong tay, nhiệt tình chào hỏi:"Hi, chị dâu. Nghe chị cũng họ Giang, 500 năm chúng là một nhà đấy..."
Nói , bàn tay cầm ruột của Giang Đông theo bản năng đưa về phía Giang Lê, bắt tay với cô.
"A..."
Giang Lê sợ đến mức con trai cũng cần nữa, vội vàng bỏ chạy về phía .
Chưa chạy mấy bước, vặn gặp Viên Sân đang tới, lập tức ôm chầm lấy :"Hu hu hu... Chồng ơi, Giang Đông thực sự quá đáng sợ . Mọc khuôn mặt như đủ đáng sợ . Anh ... còn..."
Giang Lê sợ đến mức nên lời.
Viên Sân về phía Lục Huân, liền thấy Giang Đông tay cầm một đoạn ruột siêu mô phỏng đang vung vẩy, vẻ mặt vô tội.
Anh còn nở nụ sảng khoái:"Lục gia, lấy hết sự thiện cả đời của đấy."
Lục Huân:...
Viên Sân:...
Viên Sân cạn lời, ôm vợ về, dỗ dành.
Nói đó là đạo cụ mô phỏng cao cấp gì đó.
Còn công việc của đặc thù, thường xuyên cần dùng đến một thủ đoạn đặc biệt, bảo Giang Lê đừng sợ.
Giang Lê gì cũng tiếp xúc với Giang Đông nữa, liên tục lắc đầu:"Không cách nào làm gương cho con trai thì thôi , tóm ... em tiếp xúc với Giang Đông nữa ."
Mà lúc , Giang Tiểu Mãn vẫn tại chỗ, ba bỏ rơi:...
Còn ai con đang ở đây ???
Giang Đông lộ vài phần bất đắc dĩ , ngoáy ngoáy tai:"Diệp U Nhiên đó hét cũng to ngang ngửa vợ Lục gia nãy. Anh xem, thế ồn ào bao nhiêu? Phụ nữ đều hét như ?"
Lục Huân vẻ mặt cạn lời, cuối cùng vỗ vỗ vai Giang Đông:"Cậu... là kiếp tìm một đàn ông tạm bợ ."
"Thế thì !" Giang Đông phản ứng lớn,"Lão t.ử là trai thẳng! Lão t.ử nhà vẫn đang đợi đẻ cho ông một đứa cháu đấy!"
Lục Huân day day mi tâm:"Được , đừng nghịch nữa. Bảo thử Diệp U Nhiên, phát hiện gì ?"
Sắc mặt Giang Đông trầm xuống:"Cô ả đơn giản."