Tô Dao Dao tin nổi , đôi môi run rẩy:
"Anh... cái gì?"
Câu thốt , tất cả những mặt đều bàng hoàng.
Bởi vì và Tô Dao Dao yêu nhiều năm, cùng từ thời đại học cho đến tận bây giờ.
Rất nhiều bạn bè chứng kiến tình cảm của chúng , họ tuyệt đối tin lý do ly hôn là vì chuyện .
Tô Dao Dao rưng rưng nước mắt lắc đầu, ôm chặt lấy :
"Không thể nào, em tin ly hôn vì lý do đó!"
"Em lẽ làm sai một việc, nhưng em chắc chắn sẽ sửa đổi, cầu xin đừng !"
chẳng thèm liếc cô lấy một cái, gỡ tay cô xoay bước .
"Tùy cô tin ! cuộc hôn nhân , tiếp tục thêm một giây nào nữa."
Mọi đều hành động của cô làm cho cảm động, ngay cả gã trợ lý Cố Ngạn cũng nén nổi tức giận.
Hắn xông tới ngăn , đôi mắt đỏ ngầu túm chặt lấy cổ áo :
"Tiêu Khải, đồ khốn ! Dao Dao ở bên bao nhiêu năm, giờ còn sinh con cho , thể đối xử với cô như thế!"
"Hôm nay là tiệc thôi nôi của con gái hai , thể những lời nhẫn tâm như ?"
"Mau xin Dao Dao ngay, nếu sẽ để bước chân khỏi sảnh tiệc !"
Bố vợ cũng đồng tình với lời của Cố Ngạn, vội vàng tiến tới chặn đường của .
"Hai đứa chỉ là thanh mai trúc mã mà còn là mối tình đầu của , con quên hết những kỷ niệm đây ?"
"Dao Dao vì sinh con cho con mà chịu một vết mổ dài bụng, con nỡ lòng nào làm tổn thương con bé như thế?"
Ba bọn họ kẻ tung hứng, biến thành một gã tồi tệ, bạc tình bạc nghĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-cuong-khoa-dao-tao-tham-kin-sau-sinh-toi-quyet-dinh-ly-hon/chuong-2.html.]
nỗi đau khổ trong chuyện chỉ , thực sự thể tiếp tục cuộc hôn nhân thêm một giây nào nữa.
Tôi dùng hết sức bình sinh thoát khỏi sự kiềm tỏa của bọn họ, giận dữ quát tất cả cút .
Cố Ngạn nổi trận lôi đình, vung tay định tát một cái nhưng đ.ấ.m ngã lăn đất.
"Anh Ngạn! Anh ? Sao chảy nhiều m.á.u thế ?"
Tô Dao Dao bỏ mặc đứa con gái đang bế trong lòng, bất chấp tất cả lao đến ôm chầm lấy .
Ánh mắt cô tràn đầy vẻ lo lắng, điều mà từ khi sinh con cô từng dành cho .
Hành động của cô giống như một cú đ.ấ.m nặng nề giáng thẳng tim , đau đến mức suýt chút nữa vững.
"Tiêu Khải, rốt cuộc làm gì? Có gì bất mãn thì cứ nhắm đây , lấy quyền gì mà đ.á.n.h !"
Tô Dao Dao gầm lên đầy giận dữ, cứ như thể Cố Ngạn mới là chồng cô , còn chỉ là một kẻ xa lạ.
Tôi chẳng buồn giải thích, lẳng lặng định rời , nhưng bố vợ nắm lấy tay ...
... quỳ sụp xuống.
"Khải , coi như bố cầu xin con, Dao Dao thể rời xa con , con đừng nhẫn tâm bỏ rơi nó như !"
"Con mau cắt đứt với phụ nữ bên ngoài , sống với vợ con chẳng là hơn tất cả !"
Tô Dao Dao lập tức đỡ bố vợ dậy, xung quanh thấy liền đổ dồn sự giận dữ lên đầu .
"Thật thể thống gì, vì nhân tình mới mà ép cả trưởng bối đến mức !"
"Chính ngoại tình đòi ly hôn đổ cho vợ, loại đàn ông tồi trừng phạt đích đáng!"
Những lời c.h.ử.i rủa, chỉ trích ập đến như vũ bão, nhưng vẫn kiên định với quyết định ly hôn của .
Tô Dao Dao cũng thèm níu kéo nữa, cô gào lên với cái bóng lưng đang rời của :
"Tiêu Khải, thì đừng hòng mang theo một xu nào, sẽ khiến tay trắng!"
"Là do mới, ngoại tình , thì đừng trách khiến trở thành kẻ nghèo kiết xác!"