"Cảm ơn ." Thẩm Cẩn An Chi Diễm Chu, ánh mắt đong đầy sự cảm kích chân thành.
Người đàn ông dường như luôn xuất hiện đúng lúc cô cần nhất, âm thầm dọn dẹp chông gai mà cần phô trương. Sự hiện diện của dần trở thành một thói quen khiến cô ỷ . Đôi khi, một ý nghĩ thoáng qua làm tim cô thắt : Nếu một ngày bản thỏa thuận kết thúc, cuộc sống của cô sẽ khi thiếu vắng ấm ?
"Sao khách sáo thế?" Chi Diễm Chu mỉm , nụ hiếm hoi xua vẻ lạnh lùng thường ngày. "Tôi đến công ty bây giờ. Có việc gì cứ gọi cho ngay nhé."
Vừa bước đến cửa, sực nhớ điều gì đó liền : "À, ngày mai công ty tổ chức khám sức khỏe định kỳ cho nhân viên. Tôi sắp xếp cho bà nội khám luôn thể. Mai sẽ bảo Phương Thành qua bệnh viện đón bà."
"Không cần phiền trợ lý Phương thế ," Cẩn An xua tay. "Anh bận rộn nhiều việc, để tự đưa bà ..."
Cô định tiếp, nhưng chợt nhớ đến "tối hậu thư" của Trần Lệ Vũ về việc tập trung cho công việc sắp tới, cô bỗng khựng , mặt đỏ bừng vì lúng túng.
Phương Thành bên cạnh xòa: "Phu nhân đừng lo, phục vụ bà cụ cũng là nhiệm vụ vinh quang của mà. Mai sẽ mặt đúng giờ."
________________________________________
Sau bữa sáng, khi gian trở nên yên tĩnh, Cẩn An gọi điện cho Quách Tần để nắm bắt tình hình sự kiện qua.
"Mọi chuyện cả chứ?" cô hỏi.
"Khá suôn sẻ chị ạ," Quách Tần thở phào bên đầu dây. "Dù em ưa gì tính cách của Phạm Mỹ, nhưng thừa nhận cô làm việc việc. Có cô quán xuyến nên xảy sai sót nào. Tần Hạo và Tôn Linh cũng phối hợp ăn ý."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vao-ngay-huy-hon-ten-chu-khon-nan-veo-eo-anh-doi-du-do-tham-kim-an-tri-ngan-chu/chuong-461-anh-den-san-khau-va-nhung-loi-hua.html.]
Cẩn An khẽ gật đầu: "Phạm Mỹ năng lực, chỉ là đây cô dùng đúng chỗ. Giờ lẽ cô sợ , em cứ tận dụng khả năng của cô . Đừng để tâm đến mấy lời đồn thổi lưng, quan trọng là em tích lũy kinh nghiệm để còn tiếp quản công ty."
"Chị An An, bao giờ chị mới làm thế? Em nhớ chị c.h.ế.t !" Quách Tần nũng nịu.
Cẩn An bật : "Lớn tướng còn vòi vĩnh. Thứ Hai tới chị sẽ . Nghe quán đồ Hàn mới mở gần công ty, chuẩn tinh thần khao chị nhé!"
Trước khi cúp máy, Quách Tần chợt nhớ : "À, hôm qua Tần Hạo hỏi thăm chị đấy. Anh hy vọng sẽ cơ hội hợp tác và gửi lời cảm ơn chị nhiều."
Cẩn An im lặng một thoáng. Thực cô Tần Hạo vai diễn là nhờ thực lực của , nhưng việc vẫn nhớ đến ơn nghĩa nhỏ nhặt khiến cô thấy ấm lòng.
________________________________________
Thế nhưng, niềm vui bao lâu thì "cơn ác mộng" mang tên Trần Lệ Vũ ập đến. Công việc mà cô bạn "săn" cho Cẩn An là làm mẫu quảng bá cho một thương hiệu trang sức cao cấp. Vì chủ đề là thiên nhiên, buổi trình diễn sẽ tổ chức tại một khu nghỉ dưỡng sang trọng ở ngoại ô.
Nghe nhà thiết kế là một "phù thủy trang sức" từ nước ngoài về, tài năng xuất chúng nhưng tính khí cực kỳ nóng nảy. Để tạo hiệu ứng, công ty mời một dàn hot girl, nổi tiếng mạng đến trình diễn. Và Thẩm Cẩn An, với nhan sắc thanh thuần thoát tục, Lệ Vũ "ép" danh sách.
"Tớ ! Tuyệt đối !" Cẩn An bám chặt lấy thành sofa như thể đó là phao cứu sinh cuối cùng. "Cậu tớ ghét chỗ ồn ào mà. Bắt tớ catwalk chẳng khác nào bắt tớ lên đoạn đầu đài !"
"Thẩm Cẩn An! Đừng quên hứa gì với tớ nhé!" Lệ Vũ sức kéo cô bạn khỏi ghế, dỗ dành xen lẫn đe dọa. "Chưa đầy 48 tiếng mà định nuốt lời ? Chỉ là một buổi trình diễn thôi, gì mà to tát? Cậu đồng ý đóng phim thì coi như đây là buổi tập dượt . Hôm nay, dù mọc rễ ở đây tớ cũng bứng cho bằng !"
Trận "chiến" giữa hai cô bạn nổ ngay giữa phòng khách, báo hiệu một buổi trình diễn thời trang hề yên ả đang chờ đợi phía ...