"Nếu nhớ nhầm, hồi bà Vương còn đẩy xe hàng ở cổng trường, nước dùng cả tôm khô đúng ?" Tô Minh Kim Chi Phán Phán, bất lực hỏi.
" ạ," Phán Phán gật đầu xác nhận. "Ngày xưa chỉ đơn giản rong biển và tôm khô, thêm chút hành lá với gia vị thôi. Có gì sai ?"
"Mãi mới dị ứng nặng với tôm khô." Minh Kim thở dài đầy cam chịu. "Lần đó về nhà, phát ban, sưng vù lên như đầu lợn . Bố sợ phát khiếp, đưa cấp cứu ngay trong đêm. Phải mất một thời gian dài làm xét nghiệm họ mới tìm thủ phạm chính là tôm khô."
Anh tiếp tục hồi tưởng: “Lúc đó kể là suýt thì thở . May mà đưa viện kịp thời nên biến chứng gì nghiêm trọng. Kể từ đó, bố cử tài xế đưa đón mỗi ngày và cấm tiệt ăn ở bất kỳ hàng quán vỉa hè nào. Thêm nữa, lúc đó cũng sắp nghiệp chuyển cấp sang cơ sở khác, nên chẳng còn cơ hội đây nữa.”
Nghe , Phán Phán lập tức cau mày. Cô với vẻ ngạc nhiên pha lẫn hối : "Chuyện ... đây em từng nhắc đến bao giờ?"
"Có gì ho mà kể chứ?" Minh Kim mỉm cô gái đang lo lắng mặt, "Chuyện cũng qua lâu . Vả , khi chuyện đó xảy chính cũng dị ứng, nên chẳng thể trách ai ."
“Thảo nào.” Phán Phán gật gật đầu liên tục, trí nhớ ùa về. “Hồi đó em sang nhà tìm , trốn biệt trong phòng chịu , cứ bảo là khỏe. Hóa là vì quá hổ, dám vác cái mặt 'đầu lợn' đó gặp khác chứ gì?”
Minh Kim bật thừa nhận: "Em tưởng tượng nổi lúc đó thê t.h.ả.m thế nào . Cả mặt sưng húp lên, thật là hổ đến mức chỉ độn thổ, chẳng dám cho ai thấy cả."
"Hoành thánh nhân trứng muối tới đây!" Vừa , bà Vương bưng bát hoành thánh mới , ánh mắt trìu mến Phán Phán: "Cháu gái, nếm thử hương vị mới của bà xem nào."
"Cháu cảm ơn bà ạ," Phán Phán rạng rỡ đáp .
Lúc qua giờ cao điểm nên quán còn đông khách. Bà Vương kéo ghế xuống bàn cạnh Phán Phán bắt đầu trò chuyện rôm rả. Phán Phán hề tỏ sốt ruột kiêu kỳ, cô kiên nhẫn lắng và đáp lời bà cụ tự nhiên. Chứng kiến cảnh tượng , trong lòng Tô Minh Kim dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.
Cô bé kiêu ngạo, độc đoán và vô lý trong ký ức của dường như thực sự trưởng thành. Dù bao bọc bởi nhung lụa từ nhỏ, cô hề biến thành kiểu tiểu thư nhà giàu hống hách, coi thường lao động. Dù đôi khi vẫn bướng bỉnh, nhưng sâu bên trong, cô là một cô gái ấm áp, suy nghĩ và vô cùng bụng.
"Anh Minh Kim!" Thấy Minh Kim định đổ thêm tương ớt bát, Phán Phán vội ngăn . "Tương ớt là bà Vương tự làm đấy, cay xé lưỡi luôn. Anh cho ít thôi sặc bây giờ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vao-ngay-huy-hon-ten-chu-khon-nan-veo-eo-anh-doi-du-do-tham-kim-an-tri-ngan-chu/chuong-408-moi-thu-deu-nhan-duoc-phan-hoi.html.]
"Được , em." Minh Kim mỉm dừng tay.
Mặc dù chỉ cho một chút xíu, nhưng ngay miếng đầu tiên, vị cay nồng khiến sặc sụa, ho dữ dội.
"Anh chứ?" Phán Phán cuống quýt, vội rót cho tách nóng. "Anh uống chút nước cho dịu ."
"Anh... ." Mặt Minh Kim đỏ gay vì cay, nhưng vẫn vẫy vẫy tay tỏ ý .
Bà Vương hai mặt với ánh mắt hân hoan, đột nhiên hỏi một câu khiến khí sững : "Phán Phán , bao giờ thì hai đứa... định kết hôn?"
"Bà ơi, bà gì vớ vẩn ?" Phán Phán đỏ bừng mặt vì ngượng. "Cháu với bà mà? Cháu với như bà nghĩ ."
"Hiện tại nghĩa là tương lai ," bà Vương mỉm đầy ẩn ý. "Bà thấy hai đứa xứng lứa đôi lắm, thử tìm hiểu xem..."
Nghe đến đây, Phán Phán tự chủ mà liếc Minh Kim. Một tia hy vọng nhỏ nhoi thoáng qua trong mắt cô, nhưng Minh Kim cúi đầu bát hoành thánh, bắt gặp ánh mắt .
Phán Phán khẽ tự giễu trong lòng. Sợ Minh Kim thấy khó xử, cô nhanh chóng lái sang chuyện khác: "Bà ơi, cháu nhớ đây bà lưng đau mỏi. Đợt nước ngoài cháu mua cho bà ít cao dán với một cái ghế massage nhỏ. Nhớ dùng chúng thường xuyên bà nhé."
"Cái con bé ..." Bà Vương Phán Phán, ánh mắt rưng rưng vì xúc động.
Mặc dù giữa bà và Phán Phán hề quan hệ huyết thống, nhưng cô gái luôn ghi nhớ từng lời than vãn vu vơ của bà và tìm cách giúp đỡ. Những điều bà , Phán Phán đều lắng và hồi đáp bằng sự chân thành nhất. Đôi khi bà cảm thấy cô còn chu đáo và hiếu thảo hơn cả con trai ruột của .
"Bà đau lưng ạ?" Minh Kim lúc mới ngẩng đầu lên hỏi. "Cháu một chút về y học cổ truyền. Hay là... để lát nữa bà dọn hàng xong, cháu châm cứu cho bà một lát nhé? Chắc chắn sẽ giúp bà cảm thấy dễ chịu hơn nhiều đấy ạ."
"Ôi thế thì... quý hóa quá." Bà Vương ngập ngừng gật đầu đồng ý. "Vậy thì làm phiền cháu quá. Để tối nay bà đóng cửa sớm, nấu món gì thật ngon đãi hai đứa nhé."