Tất cả các vật phẩm đấu giá tối nay đều niêm phong cẩn thận trong phòng an . Thông thường, khách mời lấy đồ ngay mà gửi cho ban tổ chức để họ vận chuyển tận nhà khi tiệc chiêu đãi kết thúc.
Bức tranh mà Bạch Tô "tự biên tự diễn" đấu giá thành công cũng trong đó. Dù Trì Diễm Chu trực tiếp điều hành buổi đấu giá , nhưng với vị thế của , việc trong khu vực hậu cần gặp bất kỳ trở ngại nào.
Đứng cửa phòng an , Trì Diễm Chu điềm tĩnh giải thích mục đích: "Đây là Giáo sư Tôn, nguyên Hiệu trưởng Học viện Mỹ thuật. Chúng xác minh tính xác thực của bức 'Thiên Lý Cư Sơn Đồ'..."
"Thưa ngài Trì, vật phẩm đều qua quy trình kiểm định nghiêm ngặt, và bà Bạch cũng giám sát bộ..." Người phụ trách do dự.
“Tôi hiểu,” Diễm Chu cắt ngang bằng giọng lạnh lùng nhưng đầy uy lực. “Tôi nghi ngờ quy trình, chỉ lo kẻ gian lợi dụng sơ hở. Bức tranh trị giá cả trăm triệu đô la, cẩn thận vẫn hơn, thấy đúng ?”
"Dạ... đúng ạ." Người phụ trách cuối cùng cũng gật đầu. "Tuy nhiên, bên trong nhiều bảo vật khác, chúng thể cho quá nhiều cùng lúc. Đội an ninh của chúng cũng kèm để giám sát. Ngài thấy ?"
“Dĩ nhiên ,” Diễm Chu đồng ý ngay lập tức. “Vậy sẽ cùng Giáo sư Tôn.”
Sự sắp xếp của Trì Diễm Chu vô cùng hợp lý, ai thể phản đối. Nhân viên hậu cần dẫn hai trong, để Bạch Tô, bà nội Trì và Thẩm Cẩn An đợi bên ngoài cửa sắt nặng nề.
Vẻ lo lắng hiện rõ mồn một gương mặt Bạch Tô. Ngay từ khoảnh khắc Tôn Kỳ Hà xuất hiện, bà điều sợ hãi nhất sắp xảy đến. Giờ đây, chuyện vượt quá tầm kiểm soát, điều bà cần tính toán lúc là làm để "chạy tội" khi sự thật phơi bày.
Thẩm Cẩn An lặng lẽ quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất của Bạch Tô. Nhìn những giọt mồ hôi rịn trán bà , cô càng khẳng định chắc chắn Bạch Tô chính là kẻ màn kịch .
"An An ." Bà nội Trì cô, giọng mệt mỏi: "Cháu mệt ? Bà nghĩ họ sẽ mất khá nhiều thời gian đấy. Hay là tìm chỗ nào nghỉ một chút?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vao-ngay-huy-hon-ten-chu-khon-nan-veo-eo-anh-doi-du-do-tham-kim-an-tri-ngan-chu/chuong-376-tai-nang-cua-co-ay.html.]
"Dạ con mệt ạ." Cẩn An mỉm dịu dàng. "Bà đói ? Để con lấy chút đồ ăn nhẹ cho bà nhé?"
"Thôi, bà nuốt nổi ." Bà nội lắc đầu khổ. "Buổi đấu giá từ thiện tổ chức bao nhiêu năm từng xảy sự cố. Nếu hôm nay nhà họ Trì thực sự để hàng giả lọt , cái mặt già của bà giấu đây?"
"Bà ơi, bà đừng nghĩ thế," Cẩn An nhẹ nhàng trấn an. "Dù chuyện gì xảy , đó cũng của bà. Hơn nữa, Diễm Chu cho phong tỏa tin tức , dù là đồ giả thì ngoài cũng sẽ ạ."
“Người ngoài , nhưng... lương tâm bà yên.” Bà cụ thở dài, nắm lấy tay Cẩn An: “Cũng may hôm nay cháu ở đây. Nếu bức tranh rơi tay khác mới phát hiện, hậu quả thực sự thể tưởng tượng nổi.”
Cẩn An vỗ nhẹ lên mu bàn tay bà cụ, dùng sự điềm tĩnh của để xoa dịu nỗi lo của bà.
Trong khi đó, bên trong phòng an , sự chỉ dẫn của nhân viên, Trì Diễm Chu và cụ Tôn cuối cùng bức họa "Thiên Lý Cư Sơn Đồ". Diễm Chu lùi một bước, lịch sự : "Giáo sư Tôn, bức tranh ở ngay đây, mời ngài..."
Chưa đợi Diễm Chu hết câu, cụ Tôn nhíu mày, dứt khoát thốt lên: "Ta cứ tưởng đó là một bản nhái tinh xảo lắm. Không lẽ An An nhận đây là một món đồ giả lộ liễu ?"
Nhắc đến cô gái nhỏ đó, ánh mắt cụ Tôn bỗng trở nên vô cùng tự hào. Cụ Cẩn An là một cô gái thông minh xuất chúng, thiên phú hội họa kinh . Hồi còn ở làng chài, cụ năm bảy lượt nhận cô làm học trò truyền thừa. Những thiên tài nổi tiếng ở Học viện Mỹ thuật mà cụ từng đào tạo, nếu đem so với Cẩn An thì đúng là "một trời một vực".
Dù Cẩn An bao giờ chính thức bái sư, nhưng cụ luôn coi cô như đồ ruột, thỉnh thoảng chỉ điểm vài đường nét. Điều khiến cụ kinh ngạc nhất là Cẩn An học một mười, tiến bộ nhanh đến chóng mặt. Chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, kỹ thuật của cô đạt đến cảnh giới mà chính cụ cũng thấy còn đủ khả năng để chỉ dạy thêm nữa.
Cụ Tôn thậm chí từng nghĩ đến việc sẽ nhường vị trí Hiệu trưởng hoặc đề cử cô những vị trí cao nhất của giới mỹ thuật. Nếu cô đồng ý, Học viện Mỹ thuật Thâm Quyến chắc chắn sẽ thăng hạng vượt bậc bản đồ thế giới.
Thật đáng tiếc... trái tim cô gái đặt danh lợi. Cô chọn kết hôn khi còn quá trẻ với một doanh nhân. Mỗi nghĩ đến đây, lão già họ Tôn thấy tiếc hùi hụi cho một tài năng thiên cổ.
“An An cũng khẳng định đây là đồ giả,” Diễm Chu bình thản đáp lời. “ danh tiếng của cô trong giới đủ lớn, lời cô khó lòng thuyết phục tất cả nên mới phiền đến ngài.”