Sau đêm trăng tròn tại suối nước nóng, Hạ Trường Sinh ngủ mê mệt suốt ba ngày ba đêm. Khi tỉnh , thấy đang trong vòng tay của Lâm Kiến, cả sạch sẽ thơm tho, nhưng những dấu ấn đỏ sẫm cổ và vai vẫn nhắc nhở về sự "nổi loạn" của tên t.ử .
Hắn định mở miệng mắng một câu "đồ nô lệ to gan", thì đột nhiên, tiếng chuông cảnh báo của Phục Hy Viện vang lên dồn dập.
Boong! Boong! Boong!
Mười hai hồi chuông. Đây là lệnh tập hợp khẩn cấp khi đại nạn lâm đầu.
"Sư , cứ ở đây, đừng ngoài." Lâm Kiến buông , ánh mắt vốn đang dịu dàng bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm. Y chỉnh đạo bào, cầm lấy thanh kiếm Trấn Phái, bước khỏi điện một chút do dự.
Hạ Trường Sinh nhíu mày. Hắn cảm nhận một luồng khí tức quen thuộc... mùi của Vực Sâu.
Tại quảng trường Phục Hy Viện, hàng trăm cao thủ từ các môn phái chính đạo bao vây kín mít. Dẫn đầu chính là Tô Thanh Chu. Trên tay y còn là hộp thuốc, mà là một cuộn bí tịch cũ nát và một chiếc gương soi yêu.
"Lâm chưởng môn! Ngươi bao che cho yêu nghiệt, lừa dối thiên hạ!" Tô Thanh Chu hét lớn, giọng đầy vẻ chính nghĩa nhưng đôi mắt lộ rõ sự đắc thắng. "Hạ Trường Sinh ! Hắn chính là con Hung thú cổ đại thoát từ Vực Sâu năm xưa. Chính là nguyên nhân khiến cửa Vực Sâu lung lay!"
Đám đông xôn xao, những tiếng c.h.ử.i rủa bắt đầu vang lên. Lâm Kiến đó, một đối diện với cả giới tu chân, tà áo đen bay phần phật trong gió.
"Thì ?" Lâm Kiến nhếch môi, nụ mang theo sự điên cuồng đến tột độ. "Hắn là là thú, đều là của Lâm Kiến . Các ngươi động ? Bước qua xác ."
Tô Thanh Chu lạnh: "Ngươi hóa ma vì một con súc vật ? Xem đây!"
Y kích hoạt Gương Soi Yêu. Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ chiếu thẳng Trường Sinh Điện. Hạ Trường Sinh lúc khoác hờ bộ y phục đỏ, lười biếng bước ban công. Dưới ánh sáng của gương thần, hình bóng mỹ nhân thoát tục bỗng chốc biến đổi, một cái bóng khổng lồ với đôi sừng dài và đôi cánh đen che khuất cả bầu trời hiện .
"Hung thú! là nó !"
"G.i.ế.c nó! Đóng cửa Vực Sâu!"
Tiếng hò hét vang trời. Các đạo trưởng đồng loạt rút kiếm, vạn kiếm quy tông nhắm thẳng về phía Hạ Trường Sinh.
Lâm Kiến gầm lên một tiếng, đôi mắt y bỗng chốc hóa thành màu đỏ rực. Y dùng kiếm pháp chính đạo, mà dùng một loại cấm thuật hắc ám để tạo một bức tường khí đen kịt, nuốt chửng bộ vạn kiếm.
Rắc!
Mặt đất rung chuyển. Cánh cửa Vực Sâu phía núi Phục Hy Viện thật sự mở . Những con hung thú hôi hám, xí bắt đầu tràn như thác đổ.
Tô Thanh Chu hoảng sợ: "Lâm Kiến! Ngươi xem! Vì bảo vệ mà ngươi để nhân gian tuyệt diệt ?"
Lâm Kiến chẳng thèm lũ hung thú , y Hạ Trường Sinh, giọng khàn đặc: "Sư , về đó ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/van-dam-truong-sinh-mot-doi-lam-no/chuong-4-nghich-thien-cai-menh-ai-cho-phep-nguoi-chet.html.]
Hạ Trường Sinh lũ hung thú đang gào thét, Tô Thanh Chu đang run rẩy, cuối cùng đôi mắt đầy tơ m.á.u của Lâm Kiến. Hắn bỗng bật , một nụ đầy kinh miệt.
"Về đó?" Hạ Trường Sinh nhảy xuống từ lầu cao, tà áo đỏ bay lượn như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ giữa chiến trường. "Bọn chúng hôi, , ngu. Ngươi bảo về sống chung với đám súc vật đó ? Lâm Kiến, ngươi khinh thường mắt thẩm mỹ của quá đấy."
Hắn bước đến bên cạnh Lâm Kiến, ngón tay thon dài lướt qua gò má y: "Tiểu tử, cho kỹ đây. Ta chán làm , nhưng cũng làm hung thú. Ta chỉ làm... chủ nhân của ngươi thôi."
Hạ Trường Sinh bỗng dưng bay vọt lên trung. Hắn cần dùng kiếm, chỉ dùng đôi bàn tay trắng nõn nà của mà phất nhẹ một cái. Một luồng linh lực vàng kim mạnh mẽ đến mức thể tưởng tượng nổi tỏa , ép chặt bộ đám hung thú đang tràn quỳ xuống đất.
"Câm mồm hết cho !" Hạ Trường Sinh quát lớn. "Ồn ào quá, làm hỏng cả kiểu tóc của !"
Toàn trường lặng ngắt. Đám hung thú vĩ đại áp lực của bỗng chốc ngoan ngoãn như những con mèo nhỏ, run rẩy bò ngược Vực Sâu.
Hạ Trường Sinh sang Tô Thanh Chu, ánh mắt đầy sát khí: "Còn ngươi, xanh rẻ tiền. Ngươi là yêu nghiệt? Vậy để cho ngươi thấy thế nào là yêu thực sự."
Hắn búng tay một cái. Chiếc Gương Soi Yêu tay Tô Thanh Chu nổ tung. Những mảnh vỡ ghim thẳng mặt y, hủy hoại dung nhan mà y luôn tự hào. Chưa dừng ở đó, Hạ Trường Sinh dùng linh lực xách cổ y lên, ném thẳng giữa bầy hung thú đang sợ hãi trong Vực Sâu.
"Bọn chúng đang đói, ngươi đó mà làm 'tiên tử' cho chúng xem nhé."
Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Tô Thanh Chu vang vọng lịm dần khi cánh cửa Vực Sâu Hạ Trường Sinh dùng một ý niệm đóng sầm .
Giới tu chân sững sờ. Kẻ bọn họ g.i.ế.c mới cứu mạng bọn họ.
Hạ Trường Sinh đáp xuống đất, phủi phủi tay áo như làm một việc bẩn thỉu. Hắn sang Lâm Kiến, lúc vẫn đang bất động với đôi mắt đỏ ngầu.
"Lâm Kiến, xong . Về thôi, đói ."
Lâm Kiến gì, y lao đến ôm chặt lấy Hạ Trường Sinh, ôm mạnh đến mức như khảm xương tủy .
"Sư ... nghĩ... sẽ g.i.ế.c hết bọn họ để giữ ."
Hạ Trường Sinh vỗ vỗ đầu y, thở dài: "Ngươi thật là... mười năm mà vẫn cứ nóng nảy như thế. G.i.ế.c sạch bọn họ thì ai mua phấn hoa cho ? Ai dệt lụa cho ? Đồ ngốc."
Hắn ghé sát tai Lâm Kiến, thì thầm: " mà... bộ dạng hóa ma của ngươi ban nãy, trông cũng khá là... gợi cảm đấy."
Lâm Kiến run lên, y bế thốc mỹ nhân lên mặt bao nhiêu vị trưởng lão đang kinh hãi, hiên ngang bước về phía điện thờ.
"Vực sâu đóng, nợ trả xong. Từ nay về , ai dám bước Phục Hy Viện nửa bước để tìm , Lâm Kiến thề sẽ khiến môn phái đó biến mất khỏi bản đồ tu chân!"
________________________________________