Tuyết phương nam đã tan - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:33:50
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

18

Bữa ăn còn một nửa thì Bùi Thi Lễ xông .

đầy căng thẳng:

Diệu Linh

“Giang Tuyết Du, cô đừng trơ trẽn quá. Lúc Duật Nam khó khăn nhất cô ở ? Bây giờ còn mặt mũi dây dưa với ?”

Trì Tu Cẩn lập tức dậy chắn mặt .

Tôi liếc bà nội, gương mặt bà cực kỳ nghiêm túc.

Nếu tới mức , cũng chẳng cần tiếp tục giả vờ như chuyện gì nữa. Thà thẳng luôn cho xong.

“Chính cô mới là hiểu rõ nhất. Những lúc khó khăn nhất, là kéo khách hàng cho , giới thiệu các mối quan hệ cho . Cô cầm lấy công sức của gắn tên lên đó, cô lấy tư cách gì đây lớn tiếng với ?”

Khí thế của cô dần yếu , sắc mặt Phó Duật Nam cũng ngày càng khó coi.

Tôi tiếp tục:

đây từng một đoạn tình cảm, nhưng tất cả đều qua . Bây giờ là vợ của Trì Tu Cẩn. Hiện tại là , tương lai cũng là mãi mãi vẫn sẽ là .”

Nói xong, lòng bỗng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Mẹ đúng.

Tôi sống vì chính .

Phó Duật Nam đau đớn Bùi Thi Lễ, dường như cuối cùng cũng nhận điều gì đó.

Bùi Thi Lễ đến lớp trang điểm lem nhem, kéo tay cầu xin tha thứ.

làm còn thể nữa chứ?

Phó Duật Nam đầy chán ghét kéo cô ngoài nữa.

Trì Tu Cẩn đỡ xuống cạnh bà nội. Thái độ của bà cũng dịu nhiều, còn mỉm với :

“Con bé Tuyết Du , cũng phong thái giống hệt năm xưa.”

Tôi ngượng ngùng , thức thời hỏi tiếp.

Trước đây từng hỏi Trì Tu Cẩn về chuyện của bà nội, chỉ thích khác tìm hiểu quá khứ của .

Sau bữa cơm, bà nội Trì Tu Cẩn đưa bà gặp vài bạn cũ, còn bên đường đợi xe buýt để bệnh viện.

Gió mùa đông lạnh buốt, kéo chặt áo hơn một chút.

lúc , xe của Trì Tu Cẩn dừng bên đường. Cửa kính ghế từ từ hạ xuống, bà nội tháo kính râm xuống bất lực :

“Thôi , đưa con .”

19

Tôi viện ba ngày.

Ngày nào Phó Duật Nam cũng sai mang hoa tới, thấy phiền nên đều ném hết thùng rác.

Công ty của Trì Tu Cẩn bận, mỗi đến thăm hầu như đều là một hai giờ sáng.

Giả vờ ngủ thật sự mệt, thấy cánh cửa khe khẽ mở , một lúc lặng lẽ khép .

chỉ khi ở bên cạnh, mới thể yên tâm ngủ .

Tôi nhận quá phụ thuộc .

Ngày xuất viện, cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tuyet-phuong-nam-da-tan/chuong-6.html.]

Anh chăm sóc suốt bao năm qua chắc cũng mệt lắm . Giờ mất, cũng còn lý do gì để giữ bên cạnh nữa.

Tôi thu dọn đồ đạc chuẩn rời thì Phó Duật Nam nồng nặc mùi rượu xông phòng bệnh, nặng nề đổ ập lên .

Tôi khẽ rên lên một tiếng, vết thương mới lành lập tức đau như xé rách.

Phó Duật Nam nắm chặt hơn chục bức thư từng gửi cho , mắt đỏ hoe, nghẹn ngào :

“Tuyết Du, xin … là sai quá nhiều . Em tha thứ cho ? Anh thật sự hối hận vì làm em tổn thương. Em cũng hối hận đúng ?”

Anh trông vô cùng tiều tụy, thở nặng nề phả lên tóc . Tôi bình tĩnh lắc đầu:

“Không, hối hận.”

Nếu những tổn thương , .

Thời gian biến thành một con khác, xa lạ đến mức chẳng còn giống trong ký ức của nữa.

Anh đột nhiên ho dữ dội, thậm chí còn nôn một ngụm máu. Tôi vội vàng gọi bác sĩ tới.

Bác sĩ đó là xuất huyết dày do uống quá nhiều rượu trong thời gian ngắn, đồng thời khuyên nên kiểm tra thêm vùng bóng mờ trong dày.

Tôi Phó Duật Nam giường bệnh với gương mặt tái nhợt gửi cho Bùi Thi Lễ một tin nhắn.

20

Khi bước khỏi phòng bệnh, Trì Tu Cẩn đang lười nhác ghế, trông như xã giao xong, ngay cả quần áo cũng kịp .

“Anh đưa em về nhà.”

Tôi chột mím môi theo lên xe.

Suốt dọc đường lấy một , nhưng thể cảm nhận đang cố hết sức kìm nén cảm xúc.

Dưới tầng chung cư, cuối cùng cũng mở miệng:

“Em còn yêu ?”

Lần , né tránh nữa mà thẳng lắc đầu.

Đáy mắt thoáng hiện lên một tia mong đợi, dè dặt hỏi:

“Vậy… em thể thử yêu ?”

Nghe câu , tim chợt run lên dữ dội.

Tôi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đầy dịu dàng của . Anh bằng vẻ nghiêm túc cố chấp như một đứa trẻ, khẩn thiết đáp án.

Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, chúng cứ lặng lẽ như .

“Anh hiểu .”

Hốc mắt đỏ lên, thật thoải mái xoay :

“Anh cho chuẩn xong đơn ly hôn , em…”

Không đợi hết, lấy hết can đảm ngắt lời:

“Em đang nghĩ… thời kỳ công ty phát triển thế chắc thể thiếu em .”

Anh siết chặt lòng, còn cũng giơ tay ôm đàn ông mặt.

Lần , sống theo cảm xúc của chính .

Mẹ đúng.

Bất kể lựa chọn thế nào, chỉ cần làm theo bản tâm của ở thời khắc đó thì sẽ hối hận.

 

Loading...