Lê Hề Nặc sững sờ, đó cau mày.
Nhìn những hạng mục thu phí ghi hóa đơn thu phí trong tay, ngón tay cô khẽ run lên.
Cô gái vội vàng lật xuống, tờ giấy đồng ý phá t.h.a.i năm đó hiện rõ ràng, cùng với một chứng từ thu phí lặt vặt khác, cuối cùng là bệnh án của cô.
Nước mắt tràn đầy khóe mắt thể kìm nén nữa, đột nhiên cứ thế tuôn rơi, từng giọt từng giọt lăn dài má cô, rơi xuống bệnh án đang mở trong tay.
Những chuyện cũ ba năm từng cảnh từng cảnh hiện lên mắt.
Đó là hơn một tháng khi cô đưa và em gái đến Hải Thành, lo xong hậu sự cho cha, tất cả đều đau buồn khôn xiết, cộng thêm việc lo định cuộc sống cho họ, liên hệ trường học cho em gái, cô bỏ qua tình trạng sức khỏe của .
Kinh nguyệt chậm nửa tháng, nhưng cô để ý.
Cuối cùng thứ định, hai triệu mà Quý cho lúc vẫn còn một ít, cô làm một tấm thẻ, gửi đó, gửi về cho nhà họ Quý.
Sau khi khỏi bưu điện, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng nhẹ một chút, nhưng một tảng đá mới.
Sở dĩ lúc đó cô nhận hai triệu của Quý là vì cô thực sự thiếu tiền, cha viện cấp cứu cần tiền cứu mạng, cô đành dùng hạ sách , nhưng trong lòng cô luôn tự nhắc nhở , đó chỉ là cô mượn của Quý, cô trả cho bà !
Bây giờ họ định, bước tiếp theo là tìm cách kiếm tiền, đó trả góp cho Quý, mặc dù cô rời xa Quý Diệc Thần theo thỏa thuận, nhưng Lê Hề Nặc cô làm nguyên tắc riêng, tiền, sớm muộn gì cô cũng trả!
Thế là, mấy ngày đó, cô chạy nhiều nơi, ứng tuyển đủ loại công việc, trừ thời gian ăn uống, cô hầu như ngừng nghỉ, cuối cùng ngày thứ tư, chuyện xảy .
Cô nhớ hôm đó thời tiết , cả buổi sáng chạy ba nhà, bụng luôn âm ỉ đau, cô để ý, buổi trưa chỉ mua một cái bánh mì ở siêu thị, bậc thang bên ngoài ăn xem thông tin tuyển dụng báo, nhưng cơn đau bụng ngày càng nặng hơn.
Mồ hôi lạnh túa trán, tay cũng run lên, báo và bánh mì rơi đầy đất, cô kêu cứu, nhưng những qua xung quanh chỉ cô một cái vội vã rời .
Cô ôm bụng đau đớn chịu nổi, lục túi lấy điện thoại gọi cho , nhưng cơn đau khiến tay cô run rẩy đến mức thể kéo khóa.
Bụng ngày càng đau, khiến ý thức của cô bắt đầu tan rã, xung quanh dường như đang chỉ trỏ, dường như đang chuyện với cô, nhưng cô còn thấy gì nữa.
Dường như một dòng nước ấm chảy xuống giữa hai chân, đó cô mất ý thức...
Khi tỉnh , cô ở bệnh viện, bên cạnh giường bệnh là khuôn mặt lo lắng của và em gái, cô hỏi làm , kịp mở miệng, bác sĩ tới.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Sau một hồi kiểm tra, bác sĩ cho cô một tin khiến cô đau đớn suốt đời – cô sảy thai!
Thai nhi bảy tuần, thành hình!
Khoảnh khắc đó, nước mắt cô ngừng tuôn rơi.
Trong mấy ngày viện, cô một lời nào, cô , cũng nên gì.
Sau đó đưa cô về nhà, tĩnh dưỡng một tháng, cơ thể cuối cùng cũng khỏe , nhưng nỗi đau trong lòng thì hề giảm chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tung-buoc-ep-hon-tong-tai-chi-sung-minh-em/chuong-173-con-cua-ho.html.]
Khoảng thời gian đó cô ngoài, tiếp xúc với bất kỳ ai, ngay cả khi thấy em bé TV cũng sẽ ngừng rơi lệ, bởi vì cô nghĩ đến đứa con mà cô mất, đứa con chung của cô và Quý Diệc Thần.
-
Chỉ là lấy một cái ipad thôi mà, mà mười phút vẫn về, Quý Diệc Thần dậy thư phòng, đến cửa, thấy Lê Hề Nặc đang xổm đất.
Bàn làm việc che khuất, chỉ thấy cô xổm ở đó, nhưng cô đang làm gì, Quý Diệc Thần nghi ngờ tới, mở miệng hỏi, "Sao xổm đất ?"
Anh kéo cô dậy, lúc mới phát hiện trong tay cô đang cầm một tờ bệnh án, tờ bệnh án mà hôm đó nhờ Diệp Thanh Dực tìm đến Bệnh viện Nhân dân Hải Thành lấy về!
Trong lòng chợt thắt , đưa tay lấy bệnh án, sắp xếp những tờ hóa đơn đó, nhét bừa phong bì, "Không sắp thi , ipad của trọng điểm, lát nữa sẽ giúp em gạch ."
Ném phong bì sang một bên, đưa tay ôm cô đang xổm đất, lúc mới phát hiện, cô gái sớm nước mắt đầm đìa.
Quý Diệc Thần hoảng hốt, chuyện vốn định giả vờ , nhưng quên mất phong bì và ipad để chung trong một ngăn kéo, đưa tay lau nước mắt cho cô, nhưng nên mở miệng gì.
Giải thích? Hay an ủi?
Lê Hề Nặc chằm chằm Quý Diệc Thần, vì mà giọng mũi nặng nề, cô hỏi, "Anh từ khi nào?"
"Một ngày khi Anh."
"Vậy đây là lý do thất hẹn đêm đó, đó mấy ngày liên lạc với em ? Anh nghĩ em bỏ đứa con của chúng ?" Lê Hề Nặc , đầu tiên dùng những lời lẽ sắc bén như để chuyện với .
Quý Diệc Thần im lặng một lúc lâu, đó gật đầu.
Anh thế nào, cô đều đúng, cũng biện minh cho , nhưng cũng nhắc chuyện nữa, bởi vì thấy nỗi buồn sâu sắc khuôn mặt cô, và điều thấy nhất chính là nước mắt, nỗi buồn của cô.
"Chuyện cũ, đừng nhắc nữa, ?" Quý Diệc Thần thở dài, đưa tay ôm cô lòng.
Chuyện sớm định nhắc đến, hiểu cô, ở tuổi mười tám, mười chín, đối mặt với đứa con bất ngờ, một nơi đất khách quê , đây là lựa chọn duy nhất của cô.
Câu đầy lo lắng và an ủi của đàn ông khiến Lê Hề Nặc nãy còn kìm nén nước mắt, bỗng nhiên bật nức nở.
Trước đây, cô chỉ một trốn , bây giờ cuối cùng cũng thể còn che giấu, còn trốn tránh, trút hết tủi và đau buồn của mặt đàn ông mà cô yêu thích .
Cô lâu, cảm xúc cuối cùng cũng định, ôm chặt , nép lòng , buồn bã hỏi, "Anh từng nghĩ đến việc hỏi em ?"
Quý Diệc Thần lắc đầu, "Chuyện suy cho cùng là của , nhưng khiến em chịu hậu quả nghiêm trọng như , em đứa bé đó là chuyện bình thường, trách em, chỉ đau lòng cho em, đau lòng vì mang đến cho cơ thể em những tổn thương nghiêm trọng như !"
Sảy t.h.a.i hại sức khỏe, đặc biệt là đầu.
Nước mắt lau khô một nữa tuôn rơi, cô khẽ lùi khỏi vòng tay , ngẩng đầu , "Đó là con của chúng , làm em thể nó chứ, nhưng mà, Diệc Thần, em sự xuất hiện của nó, đợi đến khi em thì nó rời ."
Nghe đến đây, trái tim Quý Diệc Thần chợt đau nhói, cái cảm giác đau đớn như vô mũi kim đâm, ánh mắt trầm xuống, đáy mắt lộ nỗi buồn sâu sắc, bàn tay nắm lấy cánh tay cô vô thức dùng thêm chút lực, "Chuyện gì ?"
Nhìn thấy nỗi đau trong mắt , nước mắt cô gái một nữa kìm rơi xuống, cô ôm lấy , kể chuyện ba năm .