Tư Noãn - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-14 03:48:26
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ do gió biển thổi qua, khiến gò má cũng trở nên ẩm ướt.

Khi ngắm sóng biển bên bờ, tâm sự với nhiều.

Tôi kể về những tổn thương thời niên thiếu, về khát khao của đối với một gia đình bình thường.

Tôi nhớ hôm đó, Bùi Tịch dùng ngón tay cái lau giọt nước mắt nơi khóe mắt .

Anh : "Sau cần tự soi gương hát mừng sinh nhật nữa, bên em ."

"Tư Noãn, chúng sẽ một mái ấm thật sự hạnh phúc."

Sau đó mỗi dịp sinh nhật, đều làm một chiếc bánh nhỏ xí để chúc mừng .

Rồi đó nữa, Bùi Tri Du chào đời.

Thằng bé trong lòng , ê a hát những giai điệu thành tiếng, đúng là sự ấm áp mà hằng mong ước thuở thiếu thời.

Tiếc rằng những điều đời hiếm khi kéo dài mãi.

Năm nay đúng ngày , Bùi Tịch đưa Bùi Tri Du ngoài từ sớm.

Thằng bé phấn khích, chẳng kịp chào lấy một tiếng lao vút ngoài.

Nó chạy thẳng vòng tay của Diệp Nhược Vi đang đợi sẵn ngoài biệt thự.

Chiếc xe gầm rú lao vút .

Bùi Tịch mang theo vali khi , đoán, hôm nay họ sẽ về.

dịp nghỉ lễ Thanh Minh, họ lên kế hoạch cho chuyến từ sớm.

Tôi họ định , chỉ họ bàn bạc sôi nổi trong phòng làm việc suốt một thời gian dài.

Quả nhiên, mãi cho đến đêm muộn vẫn chẳng thấy bóng dáng ai về nhà.

Đầu xuân thời tiết chút se lạnh, khoác thêm áo, ven đường mua một chiếc bánh kem.

Giống như những năm tháng ở nhà họ Thẩm, trở về nhà, tự hát tự thổi nến.

Chiếc bánh kem năm nay ngon lắm, vị chát.

Dỗ dành bản ăn xong, nghỉ từ sớm.

Ngày mai còn lên núi tảo mộ.

Tôi từng kể với Bùi Tịch về tình cảm của dành cho .

Bà là duy nhất cho tình yêu trong suốt tuổi thơ.

Bùi Tịch từng hứa, mỗi dịp Thanh Minh, sẽ cùng để viếng mộ .

, thất hứa.

Tôi đặt giỏ hoa và đĩa quả xong xuôi nhưng rời ngay, cứ bia mộ ngẩn ngơ hồi lâu.

Lâu đến mức chẳng trời tối mịt từ bao giờ.

Một cuộc điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng nơi đây.

Tôi bắt máy, giọng Bùi Tri Du hào hứng vang lên từ đầu dây bên :

"Mẹ ơi, hôm qua tụi con lặn biển, thích lắm ạ."

"Cô Nhược Vi bây giờ chuẩn đưa con và bố nhảy dù, tụi con lên trực thăng !"

Thằng bé xong thở dài.

"Mà thôi, là đồ nhát gan, với cũng chẳng hiểu ."

"Con gọi điện là để nhắc , nhớ cho thỏ của con ăn cỏ Timothy đấy."

Hóa , cuộc điện thoại nó gọi cho , vì nó nhớ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tu-noan/chuong-4.html.]

Chỉ đơn thuần là nhờ chăm sóc con thỏ thôi.

7

Trẻ con luôn dễ thu hút bởi những điều mới lạ xung quanh.

Bùi Tri Du dường như phát hiện trò gì đó ho, vội vàng chạy .

Vội đến mức điện thoại còn kịp tắt.

Trong tiếng ồn ào hỗn tạp, thấy giọng của Bùi Tịch và Diệp Nhược Vi.

Diệp Nhược Vi đang với rằng, lát nữa sẽ bay lên độ cao bốn nghìn năm trăm mét.

Nhảy xuống, ba giây rơi tự do chính là sự giải thoát.

Sự tự do từ phía.

Nếu kịp lúc bình minh, còn thể cảnh vùng đất từ cao.

hào hứng kể, Bùi Tịch mỉm lắng .

Rồi bất chợt cô đổi chủ đề, hâm mộ nghệ sĩ nhảy dù Pháp là Lenormand.

Bùi Tịch lập tức tiếp lời, đó là cha đẻ của bộ môn nhảy dù.

Bất kể câu chuyện chuyển hướng , hai họ vẫn luôn tìm tiếng chung.

Cỏ non đầu xuân nhạt màu, đến cả tiếng côn trùng cũng im bặt.

Thế nên tiếng trầm thấp của trong điện thoại càng trở nên rõ mồn một.

Tôi bỗng thấy thẫn thờ.

Khi ở bên Bùi Tịch, phần lớn thời gian đều là , .

Anh vốn dĩ ít lời.

Có những khi lâu, mãi hồi lâu mới đáp một tiếng "ừ".

Trong ký ức của , cũng là đùa.

Tôi hiếm khi thấy thư thái đến .

Năm đó ngày đông chí, từng sẽ thử học cách yêu .

Thật , luôn cảm thấy cố gắng một cách gượng ép, vất vả mới thuyết phục bản để yêu .

Gượng ép đến mức ngay cả chuyện ân ái cũng chỉ là thử qua loa.

Giờ đây mới nhận , hóa những vốn dĩ thuộc về .

Và cũng những , tốn chút sức lực nào thể thu hút .

Tôi họ trò chuyện lâu.

Nói về những cái tên từng , về những môn thể thao dám thử sức.

Nghe đến cùng, thấy mỏi mệt.

Bùi Tịch cuối cùng cũng phát hiện điện thoại tắt.

Anh ngẩn , cầm điện thoại lên, ngập ngừng hỏi: "Tư Noãn?"

Tôi khẽ lên tiếng đáp .

Khi lên tiếng nữa, giọng điệu còn chút vẻ thư thái như ban nãy.

"Tư Noãn, định hôm nay sẽ về, nhưng nảy ý định nhảy dù, nên lẽ sẽ muộn thêm một ngày..."

Đèn đường kéo dài bóng mặt đất, xung quanh tĩnh lặng đến mức chỉ còn thấy tiếng gió len lỏi.

Tôi khẽ ngắt lời , những điều đè nặng trong lòng suốt bao lâu nay.

"Bùi Tịch, chúng ly hôn ."

Loading...