Từ Bỏ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-10 12:29:54
Lượt xem: 110
Con gái 18 tuổi tổ chức tiệc tạ ơn nhưng mời .
Tôi hề gào thét điên cuồng, chỉ lặng lẽ hủy liên kết thẻ phụ tặng cho nó.
Khi nhân viên phục vụ đưa máy POS .
Nó thản nhiên đưa thẻ phụ qua, cứ ngỡ sẽ giống như đây, khi quẹt thẻ, sẽ là thanh toán và dọn dẹp đống hỗn độn cho nó.
Thế nhưng, tiếng thông báo thẻ mất hiệu lực khiến nó sững sờ tại chỗ đầy hổ.
---
Ánh đèn ấm áp từ chiếc đèn bàn hắt xuống mặt bàn một sáng nhỏ. Tôi xếp những quả dâu tây rửa sạch đĩa thì thông báo tin nhắn từ nhóm chat gia đình vang lên, dấu chấm đỏ như đốm lửa cháy rực, từng chút một đốt cháy cả đôi mắt.
Ảnh đại diện của con gái - Tô Hiểu hiện lên đầu tiên, kèm theo một dòng chữ đầy hớn hở:
"Thông báo quan trọng! Thứ Bảy tuần con sẽ tổ chức tiệc tạ ơn tại 'sảnh Lưu Kim', hãy đến chứng kiến tuổi 18 của con nhé!"
Phía là chín bức ảnh sắp xếp ngay ngắn.
Tấm thiệp mời màu hồng thiết kế riêng, bản vẽ bánh sinh nhật đính ngọc trai, còn cả nội thất xa hoa của "sảnh Lưu Kim", mỗi tấm hình đều toát lên vẻ náo nhiệt chuẩn kỹ lưỡng.
Trong nhóm ngay lập tức bùng nổ:
"Hiểu Hiểu nhà trưởng thành ! Còn cảm ơn nữa, bác nhất định đến!"
"Sảnh Lưu Kim đắt lắm đấy, Hiểu Hiểu thật giỏi giang!"
"..."
Con gái đặc biệt gắn thẻ chồng cũ của : "Bố, bố cũng đến nhé."
Chồng cũ nhanh chóng đáp lời: "Chắc chắn , để bố chuẩn cho con gái rượu một cái hồng bao thật lớn."
Đầu ngón tay lướt qua màn hình, cái lạnh của lớp vỏ kính thấm kẽ tay.
Tôi lướt ngược lên xem lịch sử trò chuyện. Con gái gắn thẻ ông bà nội, ông bà ngoại, thậm chí cả bà cô họ ở tận nơi xa cũng đặc biệt để lời nhắn " đặt vé máy bay". từ đầu đến cuối, hề tên , ngay cả một câu "Mẹ, cũng đến nhé" cũng .
Mười tám năm , chồng cũ chê sinh con gái, chịu sinh con thứ hai nên nhẫn tâm ly hôn với .
Một làm hai công việc, ban ngày sắp xếp hàng hóa ở siêu thị, buổi tối đến nhà hàng rửa bát, nuôi nấng con gái từ một đứa bé tí xíu trong lòng đến khi thành một thiếu nữ cao một mét sáu.
Cây đàn piano nó hồi tiểu học, c.ắ.n răng trả góp trong ba năm để mua;
Nó học nội trú cấp ba, tối thứ Tư hằng tuần đều hầm canh sẵn, xe buýt một tiếng đồng hồ mang đến cổng trường;
Sợ nó ở trường tiền tiêu, chút do dự liên kết thẻ tín dụng phụ điện thoại nó, bảo rằng: "Thiếu tiền cứ quẹt cái ."
Vậy mà bây giờ, nó trưởng thành , tổ chức tiệc tạ ơn , duy nhất là đây trở thành ngoài cuộc.
Tôi siết chặt điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch, đột nhiên nhớ chuyện tuần .
Hôm đó nó gương thử lễ phục, xoay vòng hỏi : "Mẹ, chiếc váy màu champagne ? Con mặc già quá ?"
Lúc đó mỉm giúp nó chỉnh gấu váy: "Đẹp, con gái mặc gì cũng ."
Khi mắt nó sáng rực, nhắc lấy một câu "Mẹ đến xem "?
Điện thoại rung lên, là cuộc gọi từ chồng cũ.
"Alo, Tô Mẫn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tu-bo/chuong-1.html.]
Giọng mang theo sự đắc ý nhẹ nhàng, giống như cố tình đến để xem trò , "Chuyện lễ trưởng thành của Hiểu Hiểu cô chứ? Sợ thấy, con bé còn gắn thẻ từng một đấy."
"Ừ, trừ thì ai cũng gắn thẻ cả."
Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng âm cuối vẫn kìm mà run rẩy.
Đầu dây bên im lặng một lát, truyền đến một tiếng hờ hững: "Ái chà, chắc con bé quên thôi! Cô nhất định sẽ đến mà, còn cần riêng ?"
Hai chữ "quên thôi" nhẹ tênh như lông hồng, nhưng nện thật mạnh lòng .
Tôi đĩa dâu tây bàn , đó là loại con gái hôm qua ăn, đặc biệt chọn những quả to nhất, đỏ nhất.
đến giờ mới hiểu, những chuyện là "quên", mà là " để tâm".
Tôi nỗ lực kiểm soát giọng để run rẩy, để chồng cũ thực sự xem trò của .
"Hôm đó tăng ca, ."
Chồng cũ ở đầu dây bên phát một tiếng nhạt ngắn ngủi: "Tăng ca ? Thế thì tiếc quá, nhưng công việc là quan trọng nhất, tiệc tạ ơn sẽ ở bên cạnh Hiểu Hiểu thật ."
Cúp điện thoại, chằm chằm khung trò chuyện với con gái, vô thức chờ đợi suốt nửa tiếng đồng hồ.
Điện thoại rung lên, hiện mấy dòng thông báo nhắc nhở giao dịch từ thẻ phụ.
Quà lưu niệm ba ngàn hai, lễ phục năm ngàn tám, còn cả chiếc thắt lưng mua cho chồng cũ để "cảm ơn đến dự", một ngàn sáu.
Những con giống như những lưỡi d.a.o nhỏ, từng chút một cứa tim .
Trong khi đó, chiếc áo len cashmere trúng tuần , giá một trăm chín mươi tám tệ, xem qua ba vẫn nỡ mua.
Tôi những hóa đơn chói mắt, con gái hết lời nịnh nọt chồng cũ trong nhóm gia đình, tận hưởng sự tung hô và yêu thương từ .
Trái tim chùng xuống, cái lạnh lan tỏa khắp .
Trong đầu đột nhiên nảy một ý nghĩ m.á.u lạnh và đầy tính cự tuyệt.
Dựa cái gì?
Dựa cái gì mà bao tâm huyết của nó ngó lơ?
Dựa cái gì mà làm bàn đạp cho nó, còn cam tâm tình nguyện nâng đỡ nó, trải cho nó một con đường đời thuận buồm xuôi gió?
Tôi mở ứng dụng ngân hàng, bốn chữ "Hủy liên kết" trong trang quản lý thẻ phụ sáng quắc màn hình.
Trong não thoáng hiện qua hình ảnh nó hồi nhỏ bám lấy đòi bế;
Hiện qua cảnh nó sốt, bế nó xếp hàng ở bệnh viện đến tận rạng sáng;
Hiện qua dòng chữ nó trong bài văn: "Người con yêu nhất là ".
tất cả những điều đó, đều chống nổi sự phớt lờ đầy cố ý trong bữa tiệc tạ ơn của nó.
Đèn đường ngoài cửa sổ sáng.
Tôi đĩa dâu tây bàn , đột nhiên cảm thấy, những sự hy sinh nên dừng .
Tôi hít một thật sâu, đầu ngón tay hạ xuống, ấn chữ "Xác nhận".
[Xác nhận hủy liên kết?]
[Xác nhận.]