Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô giật phịch xuống ghế như thể tát. "Vậy bấy lâu nay dối em. Anh giả vờ khao khát một điều gì đó mà thậm chí thể cảm nhận chỉ để... cái gì cơ? Để mắt đến em ? Không họ camera trong tù ?" cô hỏi với giọng chua chát đến đắng cả lưỡi.
Anh lắc đầu, thèm cô để lời thú nhận. "Cô sai nhiều thứ lắm, Cass ạ. sai lầm duy nhất cô mắc mà thực sự đáng kể là là điệp viên của hoàng đế."
Khi cuối cùng cô, ánh mắt lạnh lùng của khiến cô rùng . "Tôi là điệp viên của kẻ thù. Tôi cử đến để g.i.ế.c cô."
Cô lắc đầu phủ nhận, nhưng mạch đập thình thịch và luồng adrenalin đang chạy rần rần trong , khiến đứa bé đạp mạnh, chứng minh rằng bộ não nguyên thủy của cô tin . Hắn là một sát thủ phái đến để g.i.ế.c cô và đứa con chào đời của cô.
Cô tuyệt vọng cân nhắc các lựa chọn của .
Anh nặng hơn cô, và mang bộ trọng lượng cơ thể trong những múi cơ săn chắc. Anh cũng cao hơn cô nhiều, và chắc chắn là khỏe hơn cô nhiều. Họ chen chúc trong một cỗ xe ngựa chật chội một con đường mà cô thậm chí còn từng đặt chân đến, bên ngoài một thành phố mà cô từng đặt chân đến. Anh lợi thế hơn cô. Cô thể nghĩ cách nào khác ngoài việc cầu xin cứu mạng .
"Làm ơn," cô van nài, nước mắt lưng tròng khi cô áp cả hai tay lên bụng, xoa xoa đứa bé để dỗ dành khi nó đá chân đáp phản ứng sợ hãi của cơ thể cô. "Làm ơn đừng g.i.ế.c con trai ."
Vẻ mặt lạnh như băng của Kotesri vẫn hề dịu khi thấy những giọt nước mắt của cô, và đó là lúc cô nhận còn là ôm cô khi cô nữa. Những điểm khác biệt khác thì tinh tế, nhưng sự thiếu vắng sự đồng cảm mà thể hiện lúc cho cô rằng - dù là ai - cũng lòng trắc ẩn của Iriduan ôm cô lòng và xoa dịu cô bằng một bài hát ru xa lạ.
Flowers
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/truyen-thuyet-ve-rong/chuong-284.html.]
“Tôi sẽ làm thế. Người liên lạc của bé sống.”
"Còn thì ?" cô thì thầm qua đôi môi tê dại.
Cái nhún vai của chẳng vẻ gì là lo lắng. "Có lẽ họ sẽ tìm việc cho , nếu làm theo lời họ bảo."
"Anh cử đến để... g.i.ế.c ." Cô vẫn dám cảm thấy nhẹ nhõm chút nào lời . Phải đến khi cô hiểu rõ mối nguy hiểm mà cô và con trai đang đối mặt.
“Vậy mà vẫn còn sống. Có vẻ như kế hoạch đổi.”
Cô tát mặt , vẫn một cách bất công, mặc dù bên trong vô cùng quái dị.
"Anh chẳng quan tâm gì cả, ? Chuyện gì sẽ xảy với ?" Cô chỉ bụng . "Với chúng á?"
Đôi lông mày cụp xuống, che đôi mắt xanh lá cây sắc bén như kim cương. "Tôi quá quen với việc quan tâm đến bất kỳ ai , Cass ạ. Tôi chỉ làm những gì lợi cho bản và chỉ thôi. Tôi sẽ trả công hậu hĩnh vì giao cô tay chủ nhân của ."
"Tôi ghét , đồ khốn nạn!"