TRƯỚC KHI THỬ ỐNG, CHỒNG LỪA TÔI HIẾN TỦY CHO MỐI TÌNH ĐẦU - Chương 494: Tôi còn mặt mũi nào gặp lại anh!

Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:24:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh tính kế !”

“Là chú động đến giới hạn của .” Cố Đình Uyên nữa, nhanh chóng đến bên cạnh Tống Uyển, dùng d.a.o găm cắt đứt dây trói cô.

Dây lỏng, Tống Uyển lập tức lao lòng Cố Đình Uyên, màng đến vết m.á.u , ôm chặt lấy eo , nước mắt vỡ òa.

“Đồ khốn! Anh làm em sợ c.h.ế.t khiếp! Anh nãy em thật sự nghĩ sẽ c.h.ế.t !” Tống Uyển đ.ấ.m lưng , ngừng.

“Ái… nhẹ thôi, vợ ơi, tuy c.h.ế.t, nhưng vết thương vẫn đau.” Cố Đình Uyên hít một lạnh, mặt nở nụ như thoát c.h.ế.t.

lúc , bên ngoài truyền đến tiếng còi cảnh sát chói tai.

Trì Mặc Khải dẫn theo một đội đặc nhiệm lớn xông .

“Lão Cố! Không chứ?!” Trì Mặc Khải thấy Cố Đình Uyên đầy máu, giật .

“Không c.h.ế.t .” Cố Đình Uyên ôm Tống Uyển lòng, “Đưa . Lần , tù mọt gông.”

Đặc nhiệm nhanh chóng tiến lên, còng tay và kéo Cố Trọng Khải đau đến ngất .

Nguy hiểm giải trừ.

Tống Uyển đỡ Cố Đình Uyên ngoài, vết thương vẫn còn rỉ m.á.u n.g.ự.c , đau lòng thôi: “Mau đến bệnh viện! Phải xử lý vết thương ngay lập tức!”

Cố Đình Uyên dừng bước, cúi đầu cô, ánh mắt rực cháy: “Uyển Uyển, nãy em vì cứu , làm vợ chồng ma với ?”

Tống Uyển đỏ mặt: “Đến lúc nào còn đùa giỡn!”

“Anh thấy .” Cố Đình Uyên đặt một nụ hôn lên trán cô, “ kiếp chúng hãy làm vợ chồng , chuyện làm ma, kiếp hãy .”

Hai .

Trong bệnh viện.

Bác sĩ thành thạo băng bó vết thương cho Cố Đình Uyên và Tống Uyển.

“May mà thương đến xương, nghỉ ngơi vài ngày là .” Bác sĩ dặn dò vài câu rời .

Tống Uyển băng gạc băng bó, mắt đỏ hoe: “Sau thể đừng liều mạng như nữa ? Nếu thật sự chuyện gì, em làm ?”

Cố Đình Uyên cài cúc áo sơ mi, thờ ơ: “Vì vợ, vết thương nhỏ đáng gì? Chẳng qua là đáng sợ thôi.”

Anh vết thương chân Tống Uyển, lông mày nhíu .

Anh đau , nhưng Tống Uyển…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/truoc-khi-thu-ong-chong-lua-toi-hien-tuy-cho-moi-tinh-dau-jfuh/chuong-494-toi-con-mat-mui-nao-gap-lai-anh.html.]

“Ôi, em ,” Tống Uyển cố tỏ bình tĩnh , “Bây giờ chúng cũng coi như là em hoạn nạn .”

“Anh em hoạn nạn gì, chúng là vợ chồng.”

Anh đưa tay véo má Tống Uyển: “Đi thôi, đến trại giam một chuyến. Ông nội ở đó, đón ông về.”

Tin tức Cố Trọng Khải bắt lan truyền nhanh, ông Cố vội vàng đến ngay lập tức.

Mặc dù con trai thứ hai tâm địa bất chính, thậm chí còn g.i.ế.c cháu trai ruột của , nhưng dù cũng là m.á.u mủ.

Ông Cố cả đời trải qua bao sóng gió, đến cuối đời đối mặt với bi kịch tương tàn , cú sốc thể tưởng tượng .

Trại giam

Cố Trọng Khải mặc áo tù, tay đeo còng, tuy trở thành tù nhân, nhưng sự hung ác trong mắt hề giảm bớt.

Ông Cố qua tấm kính, dường như chỉ một đêm già mười tuổi.

“Trọng Khải, tại ?” Giọng ông Cố run rẩy, mang theo sự mệt mỏi nặng nề, “Ta cho con cơ hội . Năm xưa con phạm , hại c.h.ế.t trai con. Ta nghĩ khuất thì khuất, nhắm mắt làm ngơ, đưa con đến miền Tây, chỉ con tu dưỡng tính. Tại con trân trọng?” “Trân trọng?”

Cố Trọng Khải như thấy một câu chuyện lớn, đột nhiên lao tấm kính, mặt mũi dữ tợn gầm lên: “Đưa ông đến cái nơi khỉ ho cò gáy đó, để ông tu dưỡng tính thử xem?! Tại ? Tôi là con trai ông! Cố Đình Uyên chẳng qua chỉ là cháu trai! Tại ông giao Cố thị cho nó? Nếu giao cho nó, cũng sẽ đến bước đường !”

“Đến bây giờ con vẫn hối cải!” Ông Cố tức đến run rẩy, mạnh mẽ dùng gậy chống xuống đất, “Đình Uyên đứa trẻ từ nhỏ trầm , cái đại cục. Còn con thì ? Hẹp hòi, chỉ lợi ích! Nếu Cố thị giao tay con, quá ba năm sẽ phá sản!”

“Biện hộ! Toàn là biện hộ! Ông chính là thiên vị!” Cố Trọng Khải mắt đỏ ngầu, gào thét, “Từ nhỏ đến lớn, ông luôn thiên vị cả! Mãi đến khi cả c.h.ế.t, ông thiên vị con trai nó! Tôi trong mắt ông là gì? Hả? Là gì?!”

Ông Cố con trai rơi điên cuồng mắt, ánh sáng trong mắt dần dần tắt lịm, cuối cùng hóa thành một sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Ông chậm rãi dậy, như thể cạn kiệt sức lực : “Nếu con như , cũng còn gì để nữa. Con cứ ở đây, tự suy ngẫm về nửa đời còn .”

Nói xong, ông Cố Cố Trọng Khải thêm một nào nữa, bước loạng choạng ngoài.

Phía truyền đến tiếng c.h.ử.i rủa điên cuồng của Cố Trọng Khải: “Lão già! Ngươi sẽ c.h.ế.t yên! Cố Đình Uyên cũng sẽ kết cục ! Ta làm ma cũng sẽ tha cho các ngươi!”

Bước chân của ông Cố khựng , hai hàng nước mắt đục ngầu chảy dài khuôn mặt già nua.

Bước khỏi cổng trại giam, ánh nắng bên ngoài chút chói mắt.

Ông Cố đưa tay che mắt, hình loạng choạng, suýt ngã. “Ông nội!”

Một đôi tay ấm áp kịp thời đỡ lấy ông.

Ông Cố mở mắt , liền thấy Tống Uyển và Cố Đình Uyên ngay mặt.

Hai mười ngón tay đan chặt .

Nhìn thấy Tống Uyển xe lăn, chân quấn băng gạc, ông Cố trong lòng đau nhói, đầy áy náy nắm lấy tay Tống Uyển, nước mắt giàn giụa: “Uyển Uyển … là ông nội với con. Là gia đình Cố gia chúng bất hạnh, sinh một kẻ súc sinh như , còn liên lụy con chịu khổ…”

Loading...