Thẩm Loan mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt, đạp chiếc xe địa hình màu đen của , dáng vẻ gọn gàng phóng khoáng nổi bật giữa đám đông. Xe còn dừng hẳn, quanh, nhanh về phía bọn họ.
Hứa Thanh Lăng đến tìm ai, dậy sang một bên khác.
“Ê, ...” Giọng lười biếng đó vang lên tai.
“Gì?” Hứa Thanh Lăng đầu , mới phát hiện quá gần Thân Thuấn, cô vội vàng né sang một bên.
Thân Thuấn đang ngắm cặp chân . Hôm nay Uyển Nguyệt mặc một chiếc quần đùi trắng, để lộ đôi chân thon thả. Tuy cô lùn, nhưng dáng chân vẫn . Ai ngờ một mắt, che kín tầm mắt của .
Vừa định mở miệng c.h.ử.i thì cô gái đó đầu , vành mũ lưỡi trai tạo thành một bóng râm mặt cô, chỉ thấy một đoạn sống mũi cao thẳng tinh nghịch.
Thân Thuấn nghiêng đầu rõ đôi mắt vành mũ của cô, câu c.h.ử.i bậy định nuốt xuống.
Lớp bọn họ là lớp tự nhiên, trong lớp tổng cộng hơn mười nữ sinh, nam sinh chiếm lượng nhiều hơn nữ sinh gấp đôi. Hơn mười nữ sinh, ngoại trừ ba hoa khôi Triệu T.ử Bối, Uyển Nguyệt và Hồ Oánh của lớp, thì những nữ sinh còn đều bọn họ gọi là khủng long.
Hứa Thanh Lăng gọi là khủng long gì nhỉ? Thân Thuấn nghĩ một hồi lâu cuối cùng cũng nhớ , bạn bè chơi cùng , lưng gọi cô là “Tiểu Thanh Long”.
Người bạn đó còn ngưỡng mộ Thẩm Loan, Hứa Thanh Lăng theo đuổi quyết liệt. Nếu như chính cũng một cô bạn gái theo đuổi quyết liệt thì .
Thân Thuấn cạn lời.
“Các ăn quýt ?” Thẩm Loan xách một túi trái cây tay, mặt nở nụ nhạt, đưa túi trái cây đó đến mặt bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-xanh/chuong-26.html.]
Túi nhựa đó đặt giữa Hứa Thanh Lăng và Uyển Nguyệt lệch một li, khó là cố ý đưa cho ai.
Đây chính là Thẩm Loan, với ai thì đều thể làm một cách lộ liễu như .
Phó Cần bỏ nhiều công sức việc bồi dưỡng con trai. Thẩm Loan vẻ kiêu căng hống hách của những ấm cô chiêu ở thành phố Cửu Giang, cho cảm giác luôn ấm áp, đặc biệt thiết cũng lạnh nhạt, đúng mực và công bằng.
Quýt đường mới hái còn cả lá xanh, thôi cũng thấy ngọt .
Hứa Thanh Lăng cúi đầu động đậy. Bàn tay khớp xương rõ ràng đang móc túi nhựa, đưa đến mặt bọn họ.
Hứa Thanh Lăng mười tám tuổi đúng là một cô ngốc mà, hết đến khác nhận lấy những thứ thuộc về , trong lòng còn tràn đầy vui vẻ.
Thẩm Loan chắc hẳn phiền muộn nhỉ, rõ ràng tặng cho Uyển Nguyệt, nhưng luôn cách nào tránh cô.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Anh vẫn luôn cảm thấy cưới Uyển Nguyệt là một chuyện tiếc nuối cả đời, kết hôn với cô là một sự lựa chọn dự phòng.
Cuộc đời của từ đó khuyết một mảng, một mảnh ghép nhớ mãi quên, trăm phương nghìn kế vẫn tìm mảnh ghép xưa .
Nếu yêu nhiều đến thì cô tác thành cho .
Hứa Thanh Lăng kéo vành mũ lên, đầu Uyển Nguyệt, : “Cậu cầm lấy , chẳng thích ăn loại quýt đường nhất ?”
Mặt Uyển Nguyệt thoắt cái đỏ bừng, quả thật cô thích ăn loại quýt , một thể ăn mấy kí. Hứa Thanh Lăng mặt thì giống như Thẩm Loan mua quýt là đặc biệt dành cho cô .