Ngụy Đông Lai mua đồ xong, , nhịn : “Đi!”
Chuyện của đám học sinh ngoan , chỉ cần liên quan đến Uyển Nguyệt, gã quan tâm chút nào.
Bệnh viện công 1 thành phố Cửu Giang, Trương Dã từ phòng bệnh , đầu óc vẫn còn choáng váng.
Anh nhận tin báo là lập tức chạy đến công trường. Lão nhờ đến mối quan hệ của nhà họ Phó, mà tìm đến đồng đội cũ trong quân đội. Một nhóm đào bới khắp nơi, như đào sâu ba thước, một nhóm khác thì tìm kiếm khắp các ngóc ngách của công trường, cuối cùng tìm thấy tổng giám đốc Thẩm đang thoi thóp một đống đất.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Trên tổng giám đốc Thẩm là đất, Trương Dã gần ngửi thấy mùi m.á.u tanh thoang thoảng , soi đèn pin vài cái, thấy vết m.á.u loang lổ n.g.ự.c , hoảng hồn vội vàng gọi : “Tổng giám đốc Thẩm thương ! Nhanh chóng đến bệnh viện công 1 thành phố!”
Khoa Ngoại của bệnh viện công 1 thành phố Cửu Giang là nhất, lời mới thốt là do miệng nhanh hơn não.
“Hoảng cái gì!” Thẩm An Ngô vẫn luôn cúi đầu đột nhiên lên tiếng: “Không m.á.u của .”
Giọng điệu xen lẫn chút trách móc tai Trương Dã như tiếng nhạc trời, trái tim treo lơ lửng suốt dọc đường cuối cùng cũng thả lỏng phần nào, vội vàng tiến lên kiểm tra: “Tổng giám đốc Thẩm, thương ở ?”
Mười mấy chiếc xe đậu hai bên, đèn pha chiếu sáng cả công trường như ban ngày.
Thẩm An Ngô cúi đầu quần áo , chiếc áo sơ mi trắng còn màu sắc, mất ba cái cúc, áo lốm đốm vết máu. Cô gái đó cứ gọi “Thẩm An Ngô”, rõ ràng quen thuộc với , nhưng chút ấn tượng nào về giọng và ngoại hình của cô.
Là mơ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-xanh/chuong-19.html.]
Nếu trong tay vẫn còn nắm chặt tờ một trăm đồng cô đưa, gần như nghĩ là đang mơ. Anh vẫn còn nhớ giọng của thiếu nữ khi đưa tiền cho ấm ức, như thể nỡ.
Ngoài , từ nhỏ đến lớn phụ nữ nào đưa tiền cho . Tờ tiền một trăm đồng nắm đến ướt đẫm mồ hôi.
Nghĩ đến việc một cô gái nhỏ nhắn gầy yếu cứu mạng, Thẩm An Ngô cảm thấy thật trớ trêu, trong đầu hiện lên đôi môi run rẩy của cô.
Cô cái gì? Là vì sợ hãi ?
Thấy tổng giám đốc Thẩm , nỗi lo lắng sợ hãi của Trương Dã và các em biến thành cơn giận dữ, trừng mắt đỏ rừng rực cảnh tượng thương của , các em của Thẩm An Ngô quyết sẽ tìm bằng hung thủ, lúc , họ thấy chậm chạp thẳng dậy, chỉ đôi giày đất: “Mang đôi giày đó theo.”
Trương Dã vội vàng tiến lên đỡ , bảo khác lấy giày.
Sau khi cầm đôi giày, ngớ , đó là một đôi giày đá bóng màu trắng bình thường, cô em họ đang học cấp hai của cũng loại giày .
Vợ chồng Thẩm Thiệu Chu nhận tin, lập tức dẫn con trai đến bệnh viện thăm Thẩm An Ngô.
Khu bệnh cao cấp của bệnh viện công 1 và tòa nhà khám bệnh nối với bằng hành lang cao, bảo vệ chuyên trách kiểm tra giấy tờ.
Thẩm Loan theo bố phòng bệnh, chú út đang dựa giường, tinh thần vẻ tệ, chỉ là sắc môi nhạt hơn bình thường vài phần.
Quan hệ gia đình nhà họ Thẩm phức tạp, Thẩm Thiệu Chu là con trai của Thẩm Hưng Bang với vợ đầu.