Trùng sinh thập niên 70: Bà cụ tai quái mượn không gian làm lại cuộc đời. - Chương 20: Kẻ được voi đòi tiên ló mặt
Cập nhật lúc: 2026-05-09 08:05:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“He he..... he he he......”
“Được , , đừng nữa. Trông cái mặt ông kìa, hớn hở như bắt vàng, mỗi đôi giày bảo hộ mà cũng làm ông sướng như phát điên. Mau cởi giày , ngâm chân bằng nước ấm cho khỏe khoắn .”
Vương Kiến Quân thở phào nhẹ nhõm, nâng niu vuốt ve đôi giày bảo hộ mới tinh. Đây là đầu tiên trong đời mua cho một món đồ giá trị đến !
Anh Cả là con trưởng, tin cậy; Vĩnh Cường là con út, cưng chiều; chú Bảy bộ đội tiền trợ cấp, là niềm tự hào của ; chú Ba cô vợ làm nhà nước cũng trọng vọng; chú Sáu tuy thật thà chất phác giống nhưng cô vợ khéo léo dẻo miệng.
Chỉ , mấy chục năm qua cạy miệng cũng một câu dễ . Anh luôn nghĩ trong mắt chỉ là kẻ vô hình, chẳng chút trọng lượng nào. Nào ngờ vẫn luôn nhớ đến , vẫn luôn quan tâm đến !
Trương Tú Lan khẽ thở dài. Vợ chồng đầu ấp tay gối bao nhiêu năm, cô hiểu nỗi lòng của chồng. Cô bưng chậu nước ấm gần, thúc giục ngâm chân.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, cô lôi kim chỉ khâu những vết rách đế giày.
“Ôi dào, trách ông tin . Mấy ngày nay cũng ngỡ như đang mộng. Hôm nay chia thêm mét vải, Ngọc Trân, Quế Anh với Diễm Bình mỗi đứa cũng chia một mét rưỡi.”
“Chà, bà hào phóng gớm. Thế còn con gái nhà thì ?”
“Cái Thu Lệ giữ cho một mét, còn Chí Anh thì lấy một mét rưỡi may cho nó một bộ váy áo. Đợt vải vụn vẫn còn dư, khâu cho nó một đôi giày mới. Ông ạ, trong lòng giờ vui sướng, hân hoan như đang trẩy hội mùa xuân .”
Vương Kiến Quân mỉm âu yếm vợ. Cô vợ ngốc nghếch , lo lắng cho mà quên mất bản . Nhìn bộ quần áo cũ sờn cô, nếu rách thêm một nữa thì chắc chẳng còn chỗ nào mà vá víu.
“Đừng lúc nào cũng lo cho con cái. Mẹ thưởng cho bà hai đồng đấy ? Cứ giữ lấy, kèm thêm mớ tem vải tích cóp , hôm nào sắm thêm vài thước vải may cho một bộ đồ đàng hoàng mà mặc.”
“Thôi già , còn thiết tha ăn diện gì nữa. Cứ tích cóp , mai làm của hồi môn cho cái Chí Anh.”
Vương Bảo Quốc cũng vui sướng đến mất ngủ. Đêm đó, ôm rịt lấy đôi giày bảo hộ lòng ngủ ngon lành. Tiền Mạch T.ử mân mê hai đồng bạc trong tay, cứ thấy bứt rứt yên. Đã lên chức bà nội của ba đứa cháu mà cô bao giờ cầm trong tay một tiền quá mười đồng!
Hai đồng bạc chia quả là một gia tài kếch xù đối với cô.
Nhà họ Vương dạo ăn ngon mặc , cuộc sống sung túc hơn hẳn. Thấy bà cụ đột nhiên hào phóng như , ai nấy đều thầm đoán chắc hẳn bà chịu một cú sốc nào đó nên mới hào phóng như .
Vương Vệ Đông và Lưu Ái Quân chia cho con trai lớn hai mét vải, chỗ còn giữ khư khư trong tay. Cô tiền lương rủng rỉnh, mỗi kỳ lĩnh lương phát thêm các loại tem phiếu, tuy nhiều nhưng cũng hơn là gì.
Mùa thu hoạch sắp qua, trời đất chuyển lạnh, cô dự tính gom góp may cho ba cô con gái cưng mỗi đứa một bộ quần áo mới. Cậu con trai út Quốc Khánh cũng sắp làm đám hỏi, khâu tặng con dâu tương lai một đôi giày vải xem như cũng tấm quà mọn.
Nghĩ đến những dự định sắp tới, nắm chặt tiền trong tay, Lưu Ái Quân và Vương Vệ Đông vô cùng hối hận vì ý định chia tài sản đó. Cả nhà ai cũng bà cụ đang nắm trong tay tiền lớn, họ hồ đồ đến mức !
Phượng Chi đúng, họ làm một việc quá đỗi ngu xuẩn.
Giờ suy nghĩ thấu đáo, mở hầu bao ban phát tài lộc cho cả nhà cùng hưởng, đây chẳng là lợi ích thiết thực nhất ?
Bên cạnh lòng ơn, bàng quan, thỏa mãn thì sự ghen tị hằn học cũng bắt đầu nhen nhóm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-thap-nien-70-ba-cu-tai-quai-muon-khong-gian-lam-lai-cuoc-doi/chuong-20-ke-duoc-voi-doi-tien-lo-mat.html.]
Tôn Quế Anh ném phịch miếng vải dài một mét rưỡi chia lên giường sưởi, lượn qua lượn trong phòng với vẻ hậm hực. Chưa hả giận, cô giơ tay thụi cho Vương Hướng Đông hai cú rõ mạnh.
“Lúc nãy chia chác, cứ ngậm miệng hến thế? Bấy nhiêu vải thì làm cái trò trống gì? Còn tiền bạc nữa, bà nội chia đều cho , quyền gì mà giữ khư khư. Bà nội rõ rành rành tiền phân chia thế nào là tùy ý chúng , dựa mà đòi giữ hết tiền?”
“Ái da, thôi bớt giận em. Coi chừng ảnh hưởng đến thằng cu tí trong bụng bây giờ. Một mét rưỡi vải thế em còn chê ít ? Khối đang thèm khát đấy. Nào, xuống đây lấy nước ấm cho em ngâm chân.”
“Ngâm nghếch cái gì mà ngâm? Cái thứ nhu nhược hèn hạ! Mẹ giữ tiền là để dành cho con ranh Vương Chí Anh chứ gì. Em cho , nhà thứ hai ba em trai, nếu chia tài sản thì ba em các chia đều, liên quan quái gì đến cái Vương Thu Lệ với Vương Chí Anh.”
Từ ngày Tôn Quế Anh mang thai, Vương Hướng Đông nhất mực nhẫn nhịn, cưng chiều cô hết mực. Ra đường thì nhường nhịn, ở nhà thì cung phụng nước rửa chân, lên núi hái quả dại cũng nghĩ đến cô đầu tiên.
Là đàn ông, việc đối với vợ là điều hiển nhiên. điều đó nghĩa là khúm núm sợ hãi Tôn Quế Anh, càng chuyện để cô ngang nhiên lăng mạ nhà .
Vương Hướng Đông sầm mặt, lạnh lùng lên tiếng: “Tôn Quế Anh, em chia ngần vải là phúc đức ba đời , đừng mà đòi hỏi quá đáng. Tiền của bà nội chia, bố phân bổ thế nào là quyền của bố . Nếu để thấy em lăng mạ Chí Anh thêm một nữa, sẽ trị tội em đấy!”
Tôn Quế Anh khẩy, sấn tới ưỡn cái bụng bầu .
“Anh ngon thì trị tội xem nào. Vương Hướng Đông, thách dám đụng một sợi tóc của đấy. Trong bụng là cốt nhục của nhà , đếch quan tâm. Ngày mai đòi bằng một đồng tiền từ bố về đây cho . Bằng sẽ xách vali về nhà đẻ!”
“Em điên ? Số tiền đó là bà nội chia, nếu bà nội chuyện, ...”
“Cho cái con mụ già c.h.ế.t tiệt đó thì ? Tôi thấu tâm can bà . Cái bà già đó chỉ là con hổ giấy, bề ngoài tỏ quyền uy nhưng bên trong nhút nhát bỏ xừ. Anh tưởng bà đột nhiên hào phóng mua thịt, sắm giày, chia vải để làm gì? Bà già cả , sợ bố , các bác các chú chịu phụng dưỡng lúc cuối đời nên mới bày dăm ba cái trò mèo đấy. Ai mà chẳng thấu tâm can bà , hứ~!”
“Chát!”
“Á, ... Vương Hướng Đông, dám đ.á.n.h , liều mạng với .”
Vương Hướng Đông siết chặt lấy bờ vai Tôn Quế Anh, cho cô vùng vẫy. Dù cô cào cấu xước xát mặt mày, vẫn xuống tay chút nương tình.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Tôn Quế Anh, cảnh cáo cô, cô đ.á.n.h mắng thì , nhưng cấm tuyệt đối lăng mạ nhà , lăng mạ bà nội .”
“A, liều mạng với !”
Sáng hôm Tô Thanh mới chuyện đứa cháu nội và cô cháu dâu đ.á.n.h chí chóe. Vương Hướng Đông và hai miếng cơm tức tưởi vác cuốc đồng. Tôn Quế Anh thản nhiên ăn no nê, ném phịch cái bát xuống bàn cái rầm.
“Bà nội, bụng cháu dạo to quá , từ hôm nay cháu xin phép nghỉ làm đồng.”
“Được thôi, nghỉ làm đồng cũng , ở nhà dưỡng t.h.a.i cho là . Tú Lan , con dâu thứ hai sắp đến ngày sinh nở, con bận tâm nhiều hơn đấy nhé!”
“Vâng, con ạ thưa .”
Tôn Quế Anh đắc ý nhạt, đưa tay xoa xoa vuốt vuốt cái bụng bầu. Tô Thanh mà chướng mắt, nhíu mày khó chịu. Đó là cái bụng m.a.n.g t.h.a.i chứ hòn non bộ mà cứ vuốt ve mãi thế.
“Bà nội ơi, bảo cháu chửa bụng nhọn hoắt thế , chắc mẩm là sẽ sinh cho bà một thằng cu tí kháu khỉnh, mũm mĩm đấy. Khi cháu sẽ trở thành công lớn với nhà họ Vương. Cháu thiết nghĩ, bà nên xem xét thưởng cho cháu chút gì ? Ví dụ như tiền bạc vật dụng gì đó ?”
Tô Thanh nhướng mày. Bà mường tượng chuyện sẽ kẻ voi đòi tiên, lấn tới nể nang ai. Quả nhiên, hết tháng kẻ chường mặt đòi hỏi.