Nhìn thiếu nữ mắt dù gằn giọng uy h.i.ế.p nhưng giấu khóe mắt đỏ hoe, Quân Cửu Thần như cuối cùng cũng dần tỉnh táo .
Hắn cho dù chứng cứ xác thực nàng chính là Tống Vãn nhưng chỉ cần , chỉ cần tin thì thể xem nàng là Tống Vãn. Như , những tình cảm yêu hận trong lòng mới chỗ phát tiết. những cảm xúc mãnh liệt dâng trào trong mắt rốt cuộc vẫn giấu kín.
Hắn buông nàng . Tống Vãn tự do lập tức tránh xa Quân Cửu Thần, vội vã kéo vạt áo kéo xuống ban nãy.
Nàng nghiến răng trừng mắt nam nhân rõ ràng x.úc p.hạ.m nàng, giờ trầm mặc như thể mới là chịu thiệt. Nàng nén nỗi sự căm giận trong lòng nhưng đây là phủ Nhiếp Chính vương, dù oán hận thế nào thì nàng cũng chẳng thể làm gì .
Sau khi trải qua chuyện , lẽ nàng nên đầu bỏ luôn nhưng nàng thể làm . Vì tương lai của tướng phủ và Giang gia, dù vì lý do gì đối xử với nàng như thì nàng cũng chỉ thể nuốt nỗi nhục nhã xuống, thậm chí… còn chủ động cho bậc thang để xuống.
Ánh mắt nàng lướt qua hai vết răng hằn sâu ở cổ và vệt m.á.u đỏ thẫm loang lổ cổ áo. Tống Vãn rốt cuộc cũng thấy tâm lý cân bằng đôi chút.
Dù rằng răng khó lòng c.ắ.n đứt động mạch cổ, nàng cũng khống chế sức lực, lời dọa dẫm khi nãy chẳng qua để hù dọa nhưng ít nhiều cũng xem như khiến trả giá.
Nàng cố nén những cảm xúc rối rắm trong lòng, siết chặt tay, cố giữ giọng bình thản, : “Lần dân nữ thất lễ động thủ với Vương gia, hôm nay Vương gia trả đũa… xem như hoà . Chuyện hôm nay, dân nữ thể xem như từng xảy . chuyện và Vương gia bàn bạc hôm nay… còn tính ?”
Quân Cửu Thần thiếu nữ chỉ bận tâm đến chính sự mặt, trong lòng thầm tự giễu, khàn khàn đáp: “Tất nhiên.”
Tống Vãn mới yên tâm, cúi hành lễ đúng phép tắc: “Được. Độc Hỏa Cức Vương gia, dân nữ sẽ tìm cách giải độc sớm. Dân nữ cáo lui!”
Nàng xong thì lập tức lưng bỏ . Tùy Phong đang khống chế Lục La cách đó xa, thấy vương gia buông Giang tiểu thư cũng lập tức buông tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-91-hoa-nhau.html.]
Hắn cảm thấy lòng bàn tay ươn ướt… thì nước mắt của cô nương . Tuỳ Phong cũng thấy bất đắc dĩ. Hành vi hôm nay của chủ tử, đừng ngoài, ngay cả cũng cảm thấy phần quá đáng… Giữa ban ngày ban mặt, thể tuỳ tiện kéo y phục của cô nương nhà ?
Lục La vội vàng chạy về phía tiểu thư, sát lưng nàng. Chủ tớ hai sải bước mãi đến khi khỏi Quan Vũ đình, vòng qua một loạt ngọn giả sơn xanh mướt tới hành lang gấp khúc, Tống Vãn bất giác , đưa mắt về phía Quan Vũ Đình ban nãy.
Người vẫn gọi ai đến xử lý vết thương cổ mà chỉ bất động ở đó, cả toát vẻ cô đơn khó tả, cảm giác còn nặng nề hơn ngày đó nàng qua làn mưa bụi.
Người … đúng là kỳ lạ. Rõ ràng chẳng hạng phong lưu phóng đãng hành vi lưu manh như ? Chẳng lẽ chỉ vì gương mặt Giang Vãn Kiều giống cố nhân của ?
Nàng nhớ , đầu tiên đến tướng phủ đưa nàng thái độ khác thường, còn những lời kỳ quái… Đó… là ngưỡng mộ ?
“Tiểu thư, chúng nhanh thôi.” Giọng Lục La vang lên cắt ngang suy nghĩ của Tống Vãn. Nàng tận mắt thấy tiểu thư Nhiếp Chính vương kéo trong lòng thì vô cùng kinh hãi nhưng kịp kêu lên một tên Hắc Giáp Vệ từ xuất hiện bịt miệng lôi khỏi Quan Vũ đình.
Nàng rõ rốt cuộc giữa tiểu thư và Nhiếp Chính vương xảy chuyện gì, chỉ cảm thấy phủ Nhiếp Chính còn an , mau chóng đưa tiểu thư rời khỏi nơi .
Tống Vãn gương mặt còn vương nước mắt của Lục La, thu những suy nghĩ trong lòng, dịu giọng an ủi: “Chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm, Vương gia… tái phát bệnh cũ nên mới hành xử thất thường như . Ngươi cứ xem như chuyện hôm nay từng xảy , khi về phủ cũng gì với phụ mẫu tránh để họ lo lắng, ?”
Khó khăn lắm mới đạt thỏa thuận hợp tác với Quân Cửu Thần, nàng tuyệt đối bỏ dở giữa chừng. Nếu nàng chịu uất ức thì cũng nên làm Giang Chính và Liễu thị phiền lòng thêm nữa.
Lục La tiểu thư thì giật . Thì ban nãy Nhiếp Chính vương… phát bệnh ư? Trên đời còn loại bệnh khiến mất trí … giờ nàng hề nghi ngờ lời của tiểu thư: “Nô tỳ rõ, nhất định sẽ giữ kín chuyện hôm nay.”
Vì thanh danh của tiểu thư, nàng tuyệt đối cho ai chuyện .