Sau khi Tống Dịch bình cảm xúc trong lòng thì trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng con gái và Quân Cửu Thần dựa khi ông tỉnh trong sơn động hôm nay.
Chỉ là lúc đó ông nghĩ lẽ Quân Cửu Thần buông bỏ Vãn nhi của , nào ngờ trong chớp mắt xảy một sự đổi long trời lở đất.
Tống Dịch nghĩ đến “cái giá” mà Quân Cửu Thần nhắc đến thì ho khan, mắt con lo lắng : “Vãn nhi, vì cứu … đồng ý điều gì với Quân Cửu Thần ? Hắn ép buộc con …”
Tống Vãn thấy vội đỡ phụ dậy, đặt gối mềm lưng ông , vỗ nhẹ lưng giúp ông nhuận khí giải thích: “Phụ yên tâm, ép buộc con…”
Sau đó để Tống Dịch yên tâm hơn, nàng lộ vẻ tươi , nhắc đến những chuyện xảy đêm khi rời Kinh mà pha trò : “Phụ ? Trước nữ nhi thèm “sắc ” của , nếu cũng là nữ nhi ép buộc …”
Tống Dịch con nhắc đến chuyện cũ với Quân Cửu Thần thì sửng sốt: “Vãn nhi, con nhớ ?”
Tống Vãn thành thật trả lời: “Không, chỉ là khi ‘Tống Vãn’ của phủ Hoài vương xuất hiện, con lo Phúc bá tính kế nên thẳng thắn thừa nhận phận với ông . Phúc bá kể cho con chuyện cũ với ....”
Tống Dịch sắc mặt của Tống Vãn trong lòng vẫn nghi ngờ. Nếu nhớ , con chỉ quen Quân Cửu Thần mới vài tháng mà tin tưởng như . Chẳng lẽ con bé ông yên tâm nên mới che giấu điều gì?
Tống Dịch nghĩ thì tỏ vẻ nghiêm túc Tống Vãn: “Vậy hôm nay trả giá là ? Vãn nhi, tình hình giờ phức tạp, nếu thực sự chuyện gì, con đừng giấu Phụ nữa.”
Tống Vãn hiểu rõ nỗi lo âu trong lòng phụ nên cũng còn tỏ đùa bỡn như mà nghiêm túc : “Phụ yên tâm, dù đúng là con đồng ý với , chỉ cần giúp con cứu phụ thì tính mạng của con sẽ thuộc về .”
“ con chắc chắn… sẽ làm hại con! Vì nhận con ngay từ gặp đầu tiên… khi đó con trở thành một nữ nhân con nhà thương nhân phận thấp kém, đối phó dễ như trở bàn tay nhưng từng làm bất cứ điều gì tổn hại con, ngược còn hết đến khác giúp đỡ con khỏi cảnh ngộ khó khăn. Dù… luôn miệng nhắc đến thù hận, dù… chắc chắn con là kẻ phản bội nhưng vẫn luôn... Vì giờ đây con cam tâm tình nguyện ở bên cạnh .”
“Cái giá mà nhắc đến cũng khẩu xà tâm phật, cứng cho hả giận mà thôi… Hắn từng ở tướng phủ ba năm, phụ bằng lòng giao phó con cho chắc hẳn cũng hiểu con của , đúng ?”
Tống Dịch Tống Vãn giải bày, ánh mắt nàng sáng ngời khi nhắc về Quân Cửu Thần thì còn gì hiểu nữa. Đứa con gái của ông… đem lòng yêu Quân Cửu Thần . Không ngờ quanh quẩn chuyện trở về xuất phát điểm. Cho dù đổi phận, hai đứa vẫn gặp . Đây chẳng lẽ… là ý trời ?
Ông cảm thấy hối hận, hối hận vì thấy con đau khổ đến mức tuyệt vọng vì cái c.h.ế.t của Quân Cửu Thần nên nhân lúc nàng mất trí nhớ lệnh xóa bỏ tất cả quá khứ giữa họ.
Ông cũng hối hận vì rõ ràng phần nào nhận tình cảm của con gái dành cho Vân Tranh, lẽ… chỉ là vì khuôn mặt Vân Tranh giống Quân Cửu Thần nên con bé mới vô thức xem Vân Tranh là Quân Cửu Thần cùng tái diễn quá khứ với Quân Cửu Thần, nhưng vẫn nỡ rõ mà để mặc con bé sống trong hạnh phúc hư ảo. Cuối cùng… gặp kết cục đó. giờ dù hối hận cũng muộn. Ông bỏ lỡ một , thể sai lầm thứ hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-225-cam-tam-tinh-nguyen.html.]
Tống Dịch nghĩ vỗ nhẹ tay con : “Ta hiểu , câu “cam tâm tình nguyện” của Vãn nhi trong lòng phụ quan trọng hơn bất cứ điều gì.”
“ nếu con quyết tâm ở bên thì hiểu lầm giữa và tướng phủ sẽ là một chướng ngại thể vượt qua. Ngày mai… phụ chuyện rõ ràng với .”
Thật Tống Vãn cũng ý định . Mặc dù hiểu lầm chỉ vài lời là giải quyết . chỉ cần Quân Cửu Thần bằng lòng bình tĩnh xuống chuyện với phụ là một khởi đầu .
… mặc dù nàng dựa tình cảm Quân Cửu Thần dành cho buộc rời kinh cứu phụ nhưng khi rời kinh, Quân Cửu Thần hề đồng ý với nàng rằng sẽ bằng lòng thử tin phụ vô tội. Thái độ của đối với phụ sáng hôm nay cũng lắm. Không … chuyện thuận lợi .
Dù lo lắng Tống Vãn vẫn gật đầu với phụ : “Được, con sẽ cố gắng sắp xếp, giờ muộn phụ nghỉ ngơi . Phụ dưỡng thương cho mới thể bắt đầu .”
…
Sau khi rời khỏi khoang thuyền của phụ , Tống Vãn ở lan can ngẩn nghĩ xem nên thuyết phục Quân Cửu Thần thế nào để ngày mai chịu cùng nàng gặp phụ . lúc đó một bóng đột nhiên xuất hiện mặt nàng.
Tống Vãn thiếu nữ mặc y phục màu đen khuôn mặt kiều diễm lạnh lùng mặt, chỉ cảm thấy xa lạ. dù hoang mang nàng vẫn mất bình tĩnh, mà tạm thời đè nén suy nghĩ trong lòng, hỏi: “Cô là ai?”
Đây là địa bàn của Quân Cửu Thần nên nàng lo sẽ thích khách trộn . Trục Nguyệt nhanh nhẹn hành lễ với Tống Vãn, đáp: “Thuộc hạ Trục Nguyệt, lệnh Vương gia âm thầm bảo vệ tiểu thư từ khi đến Cảnh Dương.”
Cảnh Dương? Thì Quân Cửu Thần chỉ để cho nàng một y nữ, mà còn cả một ám vệ. là miệng cứng lòng mềm.
Tống Vãn cảm thấy bất đắc dĩ nhưng đồng thời cũng khó hiểu: “Nếu là âm thầm bảo vệ… ngươi hiện ?”
Trục Nguyệt ngẩng lên, mặt chợt hiện một nụ khác với khí chất lạnh lùng của nàng : “Vì… một thuộc hạ lời.”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])