Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 221: Mèo vờn chuột

Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:58:04
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vãn dối, ngân lượng đúng là nàng chuẩn cho Hắc Giáp Vệ. Dù họ lệnh của Quân Cửu Thần nhưng dù họ liều mạng cứu phụ cho nàng. Nàng tận mắt chứng kiến họ bôn ba suốt một chặng đường dài, đối mặt với sự hung hiểm của khu rừng chướng khí . Nàng thể thấy họ bình an vô sự mà cho rằng đó là đương nhiên, tất cả đều nhờ bản lĩnh của họ.

tên binh sĩ bên cạnh Vân Tranh ban nãy lớn tiếng với Hoắc Đô thấy hai chữ lượng vàng, còn bảo quỳ xuống tạ thì nhịn lớn tiếng quát mắng: “Hỗn xược! Ngươi là cái thá gì! Một ả đàn bà xuất thương nhân cũng dám thừa cơ cháy nhà hôi của ở đây, cũng tự cân nhắc mấy cân xương…”

kịp dứt lời thì một hòn đá từ phía Tống Vãn bất ngờ bay tới đập trúng miệng . Kẻ đó đau đớn gào lên, phun hai chiếc răng và một ngụm máu. Hắn giận dữ quát lớn: “Ai!”

Quân Cửu Thần xuất hiện bên cạnh Tống Vãn, chậm rãi với nàng: “Giang cô nương, nếu Vân Thế t.ử thích giao dịch thì theo ý bổn vương ngươi đừng miễn cưỡng làm gì.”

Sau đó thờ ơ sang tên thị vệ , đ.á.n.h giá từ xuống một lượt: “Hơn nữa, về xương cốt thì bổn vương tò mò, nếu kẻ dã thú gặm hết thịt thì rốt cuộc còn mấy cân xương… Có lẽ sáng sớm mai chúng thể đáp án …”

Tống Vãn hiểu ý Quân Cửu Thần nên vô cùng ăn ý gật đầu với : “Dạ, Vương gia, dân nữ tuân mệnh.”

Sau đó nàng thèm đám Vân Tranh nữa, chút do dự cùng Quân Cửu Thần xoay rời .

Vân Tranh thấy hai cứ thế bỏ thì càng nôn nóng, nhịn lớn tiếng gọi : “Khoan ! Quân Cửu Thần, sai truyền tin về cho phụ vương của phủ Hoài vương gặp của Ngũ Hành Ty. Nếu bọn đều c.h.ế.t ở đây, các ngươi cũng thể chối bỏ trách nhiệm… Ngươi nghĩ kỹ hẵng quyết định!”

“Đến lúc đó phụ vương sẽ dốc hết sức kéo ngài và đám Hắc Giáp Vệ chôn cùng , ngài… quản sống c.h.ế.t của họ thật ?”

Quân Cửu Thần cuối cùng cũng dừng bước. Hắn xoay , băng qua đám đông, chậm rãi đến bên cạnh Vân Tranh. Đám phủ Hoài vương thấy khỏi đề phòng cả dậy.

Quân Cửu Thần chẳng thèm để ý đến bọn họ, cả như toát sát khí mãnh liệt áp sát Vân Tranh: “Thế t.ử yên tâm, nếu các ngươi c.h.ế.t hết bổn vương nhất định sẽ mang t.h.i t.h.ể của các ngươi về, để Hoài vương cho kỹ… Trên đó chắc chắn lưu bằng chứng cho thấy Ngũ Hành Ty chúng hề tay. Như cùng lắm chỉ là thấy c.h.ế.t cứu, bổn vương tự cách thoát . Về phần bọn họ liên lụy chẳng quan trọng gì… Ta chỉ cần… ngươi c.h.ế.t…”

Vân Tranh xong thầm chấn động. Hắn những tưởng chỉ cần truyền tin ngoài thì Quân Cửu Thần sẽ dám bỏ mặc , dù cũng họ Vân, là con cháu hoàng thất. Dù Quân Cửu Thần sợ thì thuộc hạ của mang theo cũng khó mà thoát .

... cứ những việc Quân Cửu Thần làm từ khi kinh thì khó mà phán đoán hành động của theo lẽ thường. Nếu như… thật sự màng đến sống c.h.ế.t của những thuộc hạ chỉ báo mối thù “đoạt thê tử” thì ? Chẳng lẽ dùng tính mạng của để đ.á.n.h cược tâm tư của ?

Vân Tranh cảm thấy khó hiểu nhưng chợt nhớ một chuyện: “Nếu c.h.ế.t, để Giang Vãn Kiều giao dịch với làm gì? Chẳng làm là tự mâu thuẫn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-221-meo-von-chuot.html.]

Khóe môi Quân Cửu Xuyên cong lên thành một nụ khát máu, càng áp sát Vân Tranh hơn: “Thế t.ử … vì mèo bắt chuột ăn thịt ngay ?”

Vân Tranh thì biến sắc. Vì ư? Tất nhiên là con mồi rơi tay giãy giụa trong tuyệt vọng. Thật thú vị…

Quân Cửu Thần thấy Vân Tranh biến sắc thì thu sát ý, khôi phục vẻ bình thản, thong thả tiếp như để xác nhận suy nghĩ trong lòng Vân Tranh: “Nàng vẫn còn sống, nếu Thế t.ử c.h.ế.t thế thì chẳng bổn vương sẽ mất nhiều trò vui .”

“Cơ hội cho thế t.ử , thể sống sót qua đêm nay để tiếp tục cùng bổn vương chơi tiếp trò chơi … thì xem bản lĩnh của thế t.ử …”

Vân Tranh thái độ của Quân Cửu Thần, hy vọng trong lòng cũng tắt lịm. Hắn “nàng” mà Quân Cửu Thần nhắc đến là ai. Vân Tranh nghĩ thì c.ắ.n răng, trầm giọng : “Được! Ta sẽ trả hai vạn lượng vàng!”

Nếu Hắc Giáp Vệ uống Thanh Tâm Hoàn thể bình an vô sự thì của nhất định thể chống đỡ … Quân Cửu Thần cuồng vọng tự đại như , tin sẽ một ngày sẽ khiến đối phương hối hận vì quyết định ngày hôm nay.

Nào ngờ Quân Cửu Thần nhướng mày: “Ồ? giờ… còn giá nữa .”

Cuối cùng Vân Tranh mua Thanh Tâm Hoàn từ tay Quân Cửu Thần với giá gấp đôi. Dù trong lòng uất ức nhưng Vân Tranh thể thừa nhận, Thanh Tâm Hoàn hiệu nghiệm. Sau khi bọn họ dùng t.h.u.ố.c đầy nửa khắc, đầu óc lơ mơ tỉnh táo trở , cơ thể cũng trở nên nhẹ nhõm lạ thường như thể cuối cùng cũng rút khỏi vũng lầy.

Binh sĩ của phủ Hoài Vương là hạng vô dụng, khi trở bình thường thì dễ dàng đối phó với đàn sói bao vây. khi hồi phục, bọn họ kịp nảy sinh ý đồ gì khác thì bầy dã thú trong rừng lũ lượt kéo đến, hết đợt đến đợt khác bao vây, hung hãn hơn mấy ngày nhiều.

Sau khi giao chiến ròng rã hơn một canh giờ, bọn họ nữa rơi tuyệt vọng. Dù bọn họ tỉnh táo nhưng vì lâu ăn uống nên sức lực dần cạn kiệt, thỉnh thoảng vì sơ suất còn dã thú c.ắ.n mất một miếng thịt. Vân Tranh cũng ngoại lệ.

Tống Vãn lạnh lùng cảnh tượng ngoài sơn động, nàng nghĩ đến Tống Thất khi c.h.ế.t lẽ cũng từng trải qua nỗi tuyệt vọng như , trở bên cạnh phụ .

Bầy sói trở nên hung hãn như tất nhiên là vì nàng sai Tùy Phong lén lút giở trò, rắc một ít thuộc bột khiến dã thú phát điên bên ngoài sơn động.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...