Tống Vãn thấy ngọn lửa bùng lên trong mắt Quân Cửu Thần như suýt nuốt chửng . Thì những vết sẹo đáng sợ nguồn gốc như .
… dù nàng mất trí nhớ, năm xưa rốt cuộc xảy chuyện gì, cũng vì quên mất , xảy chuyện gì mà nàng đùa bỡn tình cảm nhưng một điều nàng vô cùng chắc chắn là… phụ tuyệt đối là kẻ tiểu nhân đê tiện như .
Gần như theo bản năng, Tống Vãn thăm dò Quân Cửu Thần: "Nếu đúng như lời Vương gia , tất nhiên là nên hận.. nhưng... theo thấy, Tống tướng giống kẻ tham phú phụ bần như thế."
"Ta vốn xuất thương nhân phận thấp kém, đây khi cùng phụ bàn bạc chuyện quân Mạc Bắc với Tống tướng, Tống tướng từng tỏ coi thường, từ đó thể đoán ít nhiều."
"Dù vương gia và Tống đại tiểu thư... thật sự nảy sinh tình cảm, Tống tướng cũng đến mức tốn công phí sức như để diệt trừ vương gia... Vương gia thể điều tra xem trong chuyện ... xảy hiểu lầm nào ?"
Quân Cửu Thần thiếu nữ mắt chỉ một lòng bào chữa cho Tống Dịch, trong lòng chợt cảm thấy thất vọng rõ nguyên do.
Phải , còn trông đợi nàng gì chứ? Trông đợi nàng thành thật thừa nhận phận đưa chứng cứ chứng minh những chuyện đó... thật, nàng từng lừa dối ư?
nàng ... quên mất ... thì còn để tâm đến nỗi đau của ... Trong lòng nàng lúc chỉ phụ yêu quý của thôi!
Như sợ sẽ mất kiểm soát, Quân Cửu Thần ngả , lạnh nhạt : "Không Giang cô nương trả hết ân tình của Tống đại tiểu thư nên sẽ can thiệp chuyện tướng phủ nữa ? Sao vội vàng biện bạch cho tướng phủ như ?"
"Huống hồ mặt lòng, ngươi chỉ gặp Tống tướng vài , tin tưởng ông đến thế?"
"Giang cô nương như sẽ khiến bổn vương hiểu lầm... ngươi và Tống tướng còn giao dịch gì giấu bổn vương ..."
Tống Vãn thấy tỏ thái độ như , nếu là đây nàng sẽ tiếp tục viện cớ là chỉ lo cho để qua mắt gặng hỏi tiếp nhưng giờ nàng dám tiếp tục chủ đề nữa.
Thứ nhất, miệng bằng chứng, khi nàng vẫn làm rõ chuyện thì gì cũng vô ích. Thứ hai, nàng chợt nhận một vấn đề... Quân Cửu Thần từng tình cảm với nàng. Vậy... ... nhận sự bất thường của nàng ?
Ý nghĩ hiện lên trong đầu thì những điều bất thường từ khi quen Quân Cửu Thần lượt xuất hiện trong tâm trí nàng. Chiếc chén đ.á.n.h vỡ khi đầu tiên Tống Nhan lá thư của nàng ở tướng phủ... Sau khi đưa nàng , cũng chính trong xe ngựa kích động siết lấy cổ nàng, hỏi nàng quan hệ gì với tướng phủ... Hắn thà cần nàng chữa trị cũng nàng tìm bằng bức Cô Nhạn Đồ hủy ...
Còn ... hôm đó nàng giống một cố nhân của , ... cợt nhả nàng... hỏi nàng rốt cuộc là ai? Lúc đó nàng chỉ nghĩ khuôn mặt Giang Vãn Kiều trông giống cố nhân của mà thôi. giờ nghĩ kỹ , hôm đó khi tay lướt qua mặt và cổ nàng... trong mắt hề chút d.ụ.c vọng nào, giống đang khinh bạc nàng mà giống như đang xác nhận điều gì đó?
Là... mặt nạ da ? Cho nên lúc đó ... nghi ngờ nàng dịch dung... Vì phát hiện sơ hở nên cởi y phục nàng. Vị trí kéo y phục nàng... chính là vị trí vết bớt của nàng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-199-nho-den-ma-so.html.]
Sau khi xâu chuỗi thứ Tống Vãn càng nghĩ càng kinh hãi vì những sự trùng hợp đều chứng minh Quân Cửu Thần từ lâu nghi ngờ phận của nàng… Còn nàng vì gì nên vô tình lộ vô sơ hở mặt ...
Tống Vãn siết chặt tay, cố ép trấn tĩnh : "Dân nữ dám, dân nữ lắm lời ... Xin vương gia thứ ."
Cơ thể nàng hiện giờ đúng là Giang Vãn Kiều nên hôm đó chắc chắn Quân Cửu Thần phát hiện điều gì bất thường. Dù nếu tự trải qua thì ai tin chuyện mượn xác hồn? Hơn nữa nhờ trí nhớ siêu phàm, nàng ghi nhớ hết ký ức của Giang Vãn Kiều suốt nửa canh giờ đầu đau như búa bổ khi những ký ức tan biến
Nhờ những ký ức đó mà ngay cả Giang Chính và Liễu thị cũng hề nghi ngờ, chỉ cho rằng sự đổi của nàng là do ba năm ở hầu phủ, huống chi là ? Nếu ... tại đó đổi thái độ, giúp nàng nhiều, còn kể với nàng nhiều chuyện riêng tư về tướng phủ và phủ Hoài vương.
Trong khi Tống Vãn đang tự an ủi như thì Quân Cửu Thần tiếp: "Không dám là , thật thì Giang cô nương và Tống đại tiểu thư nhiều điểm giống , bổn vương từng nghi ngờ Tống đại tiểu thư c.h.ế.t, mà ngươi là do nàng dịch dung giả mạo..."
"May mà xác nhận Giang cô nương , giờ 'Tống Vãn' thật trở về, nếu thì giờ bổn vương chẳng bình tĩnh 'tâm sự' với Giang cô nương thế ..."
Suy đoán trong lòng xác nhận, Tống Vãn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng cố giấu cảm giác nhớ mà sợ, nặn một nụ dịu dàng hơn bình thường để trông càng giống Giang Vãn Kiều, thận trọng trả lời: "Vương gia đùa , dân nữ thể so với Tống đại tiểu thư. Vậy trong lòng vương gia hiện giờ... còn nàng ?"
Quân Cửu Thần chỉ khẩy: "Giang cô nương nghĩ ... Đối với phản bội bổn vương, gả cho khác còn suýt nữa lấy mạng bổn vương thì bổn vương còn nhớ nhung nữa? Nếu thể... bổn vương thà rằng từng quen nàng!"
Tống Vãn hiểu cảm thấy xót xa. Hắn... hận nàng ? Trong những ký ức mà nàng đ.á.n.h mất rốt cuộc xảy chuyện gì?
Tống Vãn cố nén nỗi chua xót trong lòng: "Vậy nếu Tống tướng trở về, xác nhận Tống đại tiểu thư là thật... vương gia định làm gì?"
Quân Cửu Thần chỉ liếc nàng một cái: "Ngươi yên tâm, bổn vương hứa với Tống Dịch tạm thời động đến tướng phủ thì tất nhiên cũng bao gồm Tống Vãn..."
"Còn thù riêng với Tống Dịch, đợi khi giao dịch giữa bổn vương và Tống Dịch kết thúc bổn vương sẽ thanh toán với ông cũng muộn..."
"Tất nhiên... nếu ông giữ lời, vì Tống Vãn mà phản bội thậm chí ngả về phía phủ Hoài Vương thì bổn vương sẽ... tính hết thù cũ nợ mới với ông một lượt!
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])