Bùi Ngọc Kiều dẫn lâu thì một vội vàng bước từ nội thất. Tống Vãn ngước , nhận là Ngân Sương, nha cận bên cạnh Tống Nhan.
Hình như nàng vô cùng lo lắng, bận tâm trong sảnh còn khác hành lễ , chỉ luống cuống thưa với Vân Tranh: "Thế tử, xin ngài xem tiểu thư của nô tỳ , tiểu thư... chịu gì, mặc cho nô tỳ gọi thế nào cũng đáp mà chỉ ngừng rơi lệ như mất hồn ... Tiểu thư luôn giữ trong sạch, giờ ... nô tỳ chỉ sợ... chỉ sợ nghĩ quẩn!"
Vân Tranh xong dậy ngay mà trầm ngâm một chút mới lên tiếng: "Hôm nay tại bất cẩn trúng thuốc, đường đột với Tống Tam tiểu thư, giờ đây nếu cô nam quả nữ ở cùng một chỗ với nàng chỉ càng làm hỏng danh tiết của Tam tiểu thư. Ngươi với tiểu thư nhà ngươi, dù hôm nay hãm hại thì nếu trót gây lầm lớn thế , nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."
Vân Tranh dừng một chút, đó dường như hạ quyết tâm tiếp: "Nếu tiểu thư nhà ngươi vẫn cảm thấy chuyện hôm nay thể tha thứ thì sẽ đợi ở đây, tùy nàng xử lý, quyết hai lời. Nếu nàng thể thông cảm... bằng lòng cho cơ hội chuộc , đợi về phủ nhất định sẽ bẩm báo chuyện cho phụ vương, lập tức sai đến tướng phủ cầu ."
Ngân Sương vội lời chạy nội thất. Tống Vãn Vân Tranh thốt những từ như "đường đột", "trót gây lầm lớn", "chịu trách nhiệm", "cầu ” thì cũng hiểu rõ chuyện gì xảy . Chắc là Vân Tranh Bùi Ngọc Kiều hạ t.h.u.ố.c nhưng hiểu xảy quan hệ với Tống Nhan...
chuyện bình thường chút nào. Khoan bàn đến chuyện Vân Tranh là cảnh giác, dễ dàng Bùi Ngọc Kiều tính kế. Dù t.h.u.ố.c trong tay Bùi Ngọc Kiều thực sự lợi hại khiến kịp phát hiện thì một thận trọng giữ lễ như Tống Nhan một đến biệt viện hẻo lánh của hầu phủ?
Mọi chuyện xảy quá trùng hợp. Tống Vãn nhớ đến cảnh Tống Nhan mặt bênh vực Vân Tranh hôm nay, cảm thấy lòng lạnh giá. Chẳng lẽ... tất cả chuyện đều là một vở kịch do hai họ tự biên tự diễn ? Tam ... và phu quân của nàng?
Hai họ qua với từ khi nào? Từ khi... nàng còn sống ? Hai họ tốn bao công sức để đến với thời điểm nhạy cảm , nàng tin bọn họ mới qua khi nàng c.h.ế.t.
Trong lúc Tống Vãn trầm ngâm thì Ngân Sương dìu Tống Nhan khỏi nội thất. Nàng một bộ y phục khác lúc ở hoa viên, đôi mắt sưng đỏ vì . Tống Vãn còn lờ mờ thấy một dấu vết mờ ám cổ nàng ...
lúc đó vội vã từ ngoài , tay còn xách một chiếc hộp, chính là Vệ Lâm. Vừa Tống Nhan giả vờ chóng mặt, viện cớ tìm chỗ nghỉ ngơi để tách khỏi .
Hắn nghĩ nàng vẫn khỏi bệnh nên rời hầu phủ, tự đến Tế Nhân Đường bốc một thang thuốc, đích theo dõi quá trình sắc t.h.u.ố.c vội vàng mang đến.
Nào ngờ hầu phủ ban nãy còn nhộn nhịp giờ như nhà hoang, chỉ thấy một toán Hắc Giáp Vệ đang áp giải Bùi Ngọc Kiều ngoài cổng phủ. Hắn hỏi thăm một chút mới Tống Nhan và biểu đang cùng ở viện , dường như xảy chuyện gì đó nhưng cụ thể là chuyện gì thì đám Hắc Giáp Vệ chịu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-180-tong-nhan-that-than.html.]
Hắn thấy Bùi nhị tiểu thư như điên dại giải ngoài, sợ Tống Nhan chịu thiệt nên vội vàng chạy đến, giờ thấy Tống Nhan yếu đuối đáng thương thì càng sốt ruột, vội vàng bước tới: "Tam tiểu thư... nàng ?"
Tống Nhan thấy Vệ Lâm mắt đỏ lên, nước mắt lã chã rơi xuống, đó đầy bi thương: "Vệ thế tử... xin . Ta hai đang bàn chuyện kết nhưng giờ đây... còn xứng với thế t.ử nữa, xin thế t.ử chọn lương duyên khác..."
Vệ Lâm thấy vội rút một chiếc khăn gấm từ trong tay áo đưa sang nhưng Tống Nhan nhận. Vệ Lâm nhận hành động của đúng mực, Tống Tam tiểu thư băng thanh ngọc khiết, cử chỉ trao gửi riêng tư như đúng là đường đột.
Hắn vội vàng thu khăn tay , lo lắng hỏi tiếp: "Tam tiểu thư, nàng đừng , cho rốt cuộc xảy chuyện gì? Nàng yên tâm, tuy giờ Tống tướng ở kinh thành nhưng nếu ai bắt nạt nàng thì phủ Trưởng Công Chúa và phủ Trấn Quốc Công sẽ mặt cho nàng."
Tống Nhan chỉ ngước mắt Vân Tranh nên lời. Ngân Sương đúng lúc , : "Vệ Thế Tử... Bùi nhị tiểu thư hạ... xuân d.ư.ợ.c cho Vân thế tử... Tiểu thư của nô tỳ thấy khỏe, tìm nơi yên tĩnh nghỉ ngơi một lát, ai ngờ... bước cửa gặp thế t.ử mất lý trí..."
Vệ Lâm Ngân Sương xong thì vô cùng kinh hãi, bất giác buông chiếc hộp tay xuống. Tiếng bát sứ vỡ tan vang lên trong sảnh, nước t.h.u.ố.c màu nâu b.ắ.n tung tóe lên vạt áo của và Tống Nhan, từng viên mứt đủ màu mắt cũng vương vãi khắp sàn.
Đến giờ Vệ Lâm mới phát hiện những dấu vết khác thường Tống Nhan... Ban nãy chỉ mãi lo cho sự an của nàng nên để ý...
Vân Tranh cũng bước tới, áy náy : "Biểu , chuyện đều là của ..."
Vân Tranh hết câu thì một cú đ.ấ.m giáng thẳng mặt . Tuy Vệ Lâm từng luyện võ, là nho nhã ôn hòa nhưng dù cũng là nam tử, cú đ.ấ.m dường như dùng hết sức khiến cho khóe miệng Vân Tranh rỉ máu.
Tống Nhan thấy ánh mắt lóe lên lo lắng, như cũng ngờ Vệ Lâm ôn hòa nhã nhặn như tay đ.á.n.h . giờ nàng thể đỡ cho Vân Tranh, chỉ thể im Vệ Lâm tức đến đỏ mắt đang trừng mắt Vân Tranh giận dữ quát lên: "Ngươi trúng t.h.u.ố.c vì lập tức mời đại phu, còn hại một vô tội!"
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])