Sau khi Quân Cửu Thần và Tống Vãn lượt rời , Tống Dịch cho lui tất cả hầu trong phòng. Văn di nương giờ như mới hồn, bà về phía Tống Dịch run rẩy hỏi: “Lão gia, … thật sự là Tống Thập ư?”
Tống Dịch chỉ im lặng gật đầu. Văn Di Nương tin nổi đưa tay lên che miệng: “… c.h.ế.t ? Sao đột nhiên sống mà còn trở thành Nhiếp Chính Vương?”
Văn di nương đến đó như chợt nghĩ đến điều gì vỡ lẽ, tiếp: “Thảo nào, thảo nào đột nhiên mua căn nhà bên cạnh tướng phủ, nhất định oán hận đại tiểu thư gả cho khác nên trả thù tướng phủ!”
“Lão gia nghĩ xem… phái ngài xuống Giang Nam ủ mưu gì ? Lúc lão gia đuổi , đại tiểu thư lấy khác, lời lẽ của rõ ràng đầy oán hận thể thật lòng trọng dụng lão gia . Gì mà đích xuống Giang Nam để lấy tiếng trong lòng dân, chỉ là viện cớ thôi, đường sẽ sắp xếp sát thủ đẩy ngài chỗ c.h.ế.t…”
Văn di nương nghĩ thì cảm giác yên lòng vì cho rằng tướng phủ rốt cuộc tìm chỗ dựa biến thành lo âu căng thẳng. Tống Dịch thấy Văn di nương suy diễn quá nhiều thì cắt ngang lời bà : “Được , bà đừng tự hù dọa nữa. Nếu thật sự g.i.ế.c thì cần gì tốn nhiều công sức như , còn cất công để Giang gia giúp xử lý việc quân Mạc Bắc, mở đường cho . Hơn nữa… cũng loại tiểu nhân như .”
Thật dù lúc đầu ông đồng ý giúp Quân Cửu Thần và tân đế kiềm chế phe Hoài Vương nhưng trong lòng vẫn đề phòng vị Nhiếp Chính Vương vốn rõ lai lịch . Ông sợ đang “leo lên lưng cọp” nhưng giờ chính là “Tống Thập” năm xưa thì ông cảm thấy yên tâm hơn.
Mặc dù những lời Quân Cửu Thần hôm nay ý gì nhưng ông cũng hiểu: một khi sẽ tạm thời động đến tướng phủ thì nhất định sẽ giữ lời. Hơn nữa Phúc bá theo , sẽ hỏi gì đó.
“Ngày mai sẽ rời kinh, mấy tháng mới về. Ta sẽ để Phúc bá ở . Có chuyện gì giải quyết cứ cùng bàn bạc hoặc truyền tin cho . Nếu ai trong triều khó dễ mà thể xử lý … thì thể sai Phúc bá tìm Nhiếp chính vương. Dù là nhân danh bệ hạ, làm việc cho Nhiếp chính vương và tân đế, sẽ khoanh tay .”
Văn di nương Tống Dịch những sợ Nhiếp chính vương trả thù mà còn bảo họ nhờ giúp đỡ thì trong lòng vẫn cảm hết bất an. Trong thâm tâm bà nghĩ rằng Quân Cửu Thần giờ quyền cao chức trọng, thể dễ dàng bỏ qua những nhục nhã chịu khi còn trắng tay.
Văn di nương đắn đo như gì đó, môi mấp máy theo thói quen sang Tống Nhan nhưng thấy con lúc mặt mày tái mét. Văn di nương lập tức quên hết những gì định , hoảng sợ tới bên cạnh Tống Nhan, lo lắng hỏi: “Nhan nhi, con ? Có trong khỏe ?”
Tống Nhan vô thức lùi một bước, gắng gượng trấn tĩnh , âm thầm thả lỏng những ngón tay đang bấu chặt lòng bàn tay , nàng gượng : “Mẫu , con . Chỉ là thấy còn sống… con hoảng sợ, trong lòng lo lắng cho phụ …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-123-dan-do.html.]
Tống Dịch cũng thấy sắc mặt Tống Nhan tái mét. Ông nhớ ban nãy dù hoảng sợ đến thế mà Tống Nhan vẫn những lời thì trong lòng cũng thấy an ủi phần nào: “Nhan Nhi, con cứ yên tâm, khi phụ xử lý thỏa chuyện xong về sẽ giải quyết chuyện sớm thôi. Giờ mắt của tổ mẫu con hồi phục, con và di nương chỉ cần yên tâm ở trong phủ bầu bạn với tổ mẫu, đó tìm một mối hôn sự . Những chuyện khác phụ sắp xếp.”
Tuy ông cố trở thành một phụ nhưng cũng thật sự đối xử công bằng với ba đứa con. Vãn nhi thì cần , đó là đứa con ông nâng niu từ nhỏ lớn lên, ngay cả khi lớn khôn cũng suốt ngày lượn lờ trong thư phòng của ông, tất cả những gì nàng đều là do ông đích dạy dỗ.
Tống Cảnh là đứa con trai duy nhất của tướng phủ, dù bên ngoài ông bắt thằng bé giả vờ ăn chơi thế nào thì trong phủ chính ông dạy dỗ bài vở cho Tống Cảnh. Dù nếu ông còn thì tướng phủ vẫn cần gánh vác, đó cũng là một trong những lý do mẫu nhất định bắt ông nạp . Còn đối với đứa con gái thứ ba luôn dịu dàng, trầm tĩnh ông phần lơ là.
May mà mẫu ông thương yêu con bé nên Tống Nhan cũng cảm thấy lạnh nhạt trong phủ. Ông bận rộn chuyện triều chính nên mấy để tâm, chỉ cố gắng đáp ứng yêu cầu của con bé như chuyện Tống Nhan tìm danh sư mang tiếng như Vãn nhi và Cảnh nhi…
Tống Nhan giờ khôi phục vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn thường ngày: “Con , phụ . Con tin phán đoán của phụ , phụ trả thù riêng thì nhất định là . Sau khi phụ rời , con nhất định sẽ phụ chăm sóc tổ mẫu thật , cũng sẽ giúp di nương quản lý công việc trong phủ.”
Tống Dịch thì gật đầu mỉm hài lòng, dặn thêm: “Tốt, mắt tổ mẫu còn mới khỏi, nhớ giấu tổ mẫu phận thật sự của Nhiếp chính vương.”
Mọi đều thưa . Sau khi bàn thêm một việc khi Tống Dịch rời khỏi kinh thành thì cũng tản .
…
Lúc đó Tống Vãn theo Quân Cửu Thần khỏi tướng phủ, lên xe ngựa của phủ Nhiếp chính vương. hiểu giây phút thấy Quân Cửu Thần trong tướng phủ, Tống Vãn cứ cảm thấy ánh mắt … kỳ lạ khiến nàng khỏi rùng . khi nàng đến gần, ánh mắt của đối phương dường như trở bình thường khiến nàng hoang mang nhầm .
Sau đó, cảnh tượng quen thuộc ngày nào tái diễn mặt nàng. Từ khi lên xe, Quân Cửu Thần đang suy nghĩ gì mà luôn im lặng như đầu tiên họ gặp . Tống Vãn nhớ đến cuộc đối đầu giữa và phụ trong tướng phủ thì thầm cân nhắc…
Nếu Quân Cửu Thần để nàng tránh mặt khi chuyện với phụ thì nàng thể dò hỏi thử chút gì từ . Mặc dù hiện giờ vẫn rõ đầu đuôi nhưng nàng tin tưởng phụ . Phụ thừa nhận vì vài lý do nên đuổi khỏi tướng phủ, nhưng với những gì nàng hiểu về Quân Cửu Thần trong thời gian qua, qua sẽ vì chuyện mà ghi hận đến mức đó. Trái liên tục nhấn mạnh phụ “đuổi cùng g.i.ế.c tận”, “nợ một mạng”, nhưng phụ hề thừa nhận, thì… chắc chắn hiểu lầm lớn ở đây.
Trong khi nàng còn đang cân nhắc từ ngữ thích hợp thì giọng của Quân Cửu Thần vang lên bên tai nàng : “Bổn vương ban nãy bỏ mà thấy Giang tiểu thư theo, còn tưởng Giang tiểu thư ở tiếp tục đưa tiễn Tống tướng… Sao nhanh ?”