Cỗ xe ngựa thuận lợi chạy thẳng tới tướng phủ.
Khi Tống Vãn và Quân Cửu Thần bước xuống xe thấy Tống Cảnh cùng Phúc bá đang đợi ở cổng.
“Vương gia, Giang cô nương, bữa trưa chuẩn xong, xin mời.”
Phụ với Tống Cảnh chuyện trong triều, cũng phụ giờ lựa chọn về phía Nhiếp chính vương. Hành động của phụ chẳng khác nào đối đầu với Hoài vương, điều đó càng khiến càng thêm lo lắng cho hôn sự của . Tống Cảnh cũng hiểu rõ, phụ hiện giờ chỉ thể chọn con đường mới thể giúp tướng phủ vững trong triều.
Nghĩ đây khi là chuyện … nếu như tướng phủ và phủ Hoài vương còn khả năng kết , lẽ cần đợi đến nửa năm sẽ hết hy vọng. Còn chuyện gả phủ trưởng công chúa cũng bận tâm.
Dù thì cục diện triều chính giờ lên nhiều, phụ vẫn là tể tướng đương triều, với tài năng nhan sắc của , lo gì gả .
Còn phụ đích dạy dỗ nhiều năm, thi đỗ làm quan, cùng phụ phò tá triều đình cũng đủ sức làm chỗ dựa cho , sợ ức hiếp.
Trong lúc Tống Cảnh đang suy nghĩ thì tới phòng ăn. Thấy Quân Cửu Thần bước , Tống Dịch, Tống Nhan và Văn di nương đều dậy hành lễ. Quân Cửu Thần hề khách sáo, ung dung bước tới xuống ghế chủ vị.
“Mọi cứ .”
Tống Vãn tự giác tới ở chiếc ghế cuối cùng, cách xa chủ vị mà cũng gần cửa nhất. Ánh mắt Quân Cửu Thần lướt qua nàng nhưng gì. Ngược , Tống Nhan dậy, tỏ vẻ thiết kéo nàng xuống bên cạnh .
“Chuyện của quân Mạc Bắc cũng nhờ sự giúp đỡ của Giang gia, đôi mắt của tổ mẫu sắp hồi phục . Giang cô nương là khách quý của tướng phủ, đừng quá câu nệ tôn ti, cứ cạnh ?”
Dù đây tổ mẫu từng dặn nàng thiết với Giang cô nương nhưng Tống Nhan chẳng mấy bận tâm. Gần đây nàng Giang cô nương qua mật thiết với Nhiếp chính vương, còn thường xuyên phủ Nhiếp chính vương để trị thương cho Nhiếp Chính Vương.
Vị Nhiếp chính vương bề ngoài vẻ gì là đang mắc bệnh, nàng đoán Giang Vãn Kiều nhan sắc thế , từng hòa ly, chừng giữa hai họ gì đó mờ ám... Trước mặt phụ và Nhiếp chính vương, nàng tất nhiên giả vờ lấy lòng một chút.
Tống Vãn thấy cũng từ chối nhiều: “Được, xin cảm ơn Tam tiểu thư.”
Sau khi hỏi han vài câu, Văn di nương mỉm Quân Cửu Thần: “Không khẩu vị của Nhiếp chính vương thế nào nên sai đầu bếp trong nhà làm cả món ăn kinh thành lẫn món ăn phương Bắc. Hy vọng sẽ hợp ý vương gia.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-119-hoa-ra-la-ngai.html.]
Quân Cửu Thần chỉ thẳng Tống Dịch: “Không , bổn vương kén ăn. Tống tướng hổ là tâm phúc của tiên đế, những thủ đoạn sử dụng gần đây quả thực khiến bổn vương bằng con mắt khác. Xem , bổn vương nhầm …”
Tống Dịch thì đáp: “Vương gia quá khen, nếu Vương gia kiên quyết diệt trừ Tạ Nghiên Chi còn tay dứt khoát, thì dù trong tay thần những bằng chứng cũng chắc thành công. Chuyện thần tự xin xuống phía Nam cũng nhờ Vương gia ở triều đình đối phó với Hoài vương.”
Quân Cửu Thần ý kiến gì, chỉ mỉm : “Tống tướng việc gì khiêm tốn, ngài xuống phương Nam là để thu phục lòng dân, đối với bệ hạ cũng là một chuyện .”
“Hơn nữa, Văn di nương trong phủ ngài khẩu vị của bổn vương, nhưng thực , bổn vương khẩu vị … cũng như thủ đoạn và cách làm của Tống tướng… Cho nên, Tống tướng ở mặt bổn vương, cứ thẳng thắn một chút.”
Quân Cửu Thần đến đó trong mắt chợt lóe tối tăm. Sau đó những ngón tay thon dài của đột nhiên cầm lấy chiếc đũa ngọc, gắp một lát cá sạo thái mỏng đĩa, đặt đĩa của Tống Dịch: “Dù thì bổn vương và Tống tướng… cũng là cố nhân.”
Giọng vẫn bình thản nhưng hai chữ “cố nhân” nhấn mạnh đầy thâm ý.
Tống Dịch lát cá tươi ngon trong đĩa khẽ nhíu mày, đây đúng là món ăn mà ông thích nhất. Ngày xưa, Vãn Nhi nghịch ngợm, thường xuyên chạy ngoại ô kinh thành câu cá, là tự câu vài con về cho ông . Quân Cửu Thần ? Với , cố nhân ư?
Tống Dịch nhớ đầu tiên Quân Cửu Thần đến phủ thái độ thù địch với tướng phủ, trong lòng khẽ động. Xem hôm nay đến đây chỉ để tiễn ông .
Tống Dịch nghĩ thì tập trung tinh thần, mặt vẫn giữ nụ đúng mực, Quân Cửu Thần: “Ồ? Không Vương gia cố nhân là ý gì? Thứ cho mắt kém, nhận phận của Vương gia.”
Quân Cửu Thần , đôi mắt lóe lên một tia sáng khác thường: “Tống tướng là quý nhân nên quên, quên mất một ám vệ tầm thường của tướng phủ cũng là lẽ thường. … chuyện tướng gia từng làm với bổn vương năm xưa, bổn vương luôn khắc sâu trong lòng, một khắc cũng dám quên!”
Hai chữ “ám vệ” thốt khiến Tống Dịch thầm giật , đó, một ý nghĩ thể tin nổi chợt lóe lên trong đầu ông . Ánh mắt ông run lên, chăm chú Quân Cửu Thần: “Ngài là…”
Quân Cửu Thần giờ thèm do dự nữa, đưa tay gỡ chiếc mặt nạ mặt xuống, tùy ý vứt sang một bên. Gương mặt góc cạnh rõ ràng cùng đôi mắt sâu thẳm như hồ băng lập tức hiện mắt .
Đó là một gương mặt đến mức khiến chỉ cần thấy một là sẽ chấn động đến khó quên nhưng tất cả những trong tướng phủ mặt ở đây từ Tống Dịch, Tống Nhan, Văn di nương, đến cả Phúc bá bên cạnh, đều tâm trạng thưởng thức.
Trên mặt đều lộ vẻ kinh ngạc… Tống Vãn thậm chí còn cảm thấy rõ ràng Tam Tống Nhan luôn dịu dàng điềm tĩnh cạnh nàng, giờ đang siết chặt vạt váy, những ngón tay dùng sức mạnh đến trắng bệch.
Tống Vãn khỏi nhíu mày. Chuyện gì thế ? Sao nàng thấy những trong sảnh phản ứng như thể ai nấy đều Quân Cửu Thần?
Nàng vô cùng nghi hoặc, chuyển ánh mắt sang phụ , thấy vô cảm xúc dâng trào trong mắt phụ , cuối cùng chỉ thốt bốn chữ với Quân Cửu Thần: “Hóa là ngài.”