Lý Thiệu An gật đầu thật mạnh: “Tôi .”
“Ba năm là thử thách đối với , cũng là sự rèn luyện dành cho . Anh biểu hiện thế nào, Chiêu Đệ đều thấy hết. Anh cũng con cô mà, cô kiểu hẹp hòi, cô coi trọng năng lực cá nhân.”
Lý Thiệu An cảm thấy an ủi phần nào. Trước khi đề bạt, cũng giống như những khác, đều là nhân viên bình thường của lò mổ. nhờ thành tích công việc xuất sắc, năng lực vượt trội, nhanh Tống Chiêu Đệ trúng, đó hỏa tốc đề bạt. Cho nên tin rằng chỉ cần trong ba năm biểu hiện thật , vẫn còn cơ hội.
Nhận tiền thưởng và quà cáp, các nhân viên , vui vẻ về. Mặt khác, ở đầu thôn Phong Đường, một chiếc Santana màu đen từ từ tiến thôn, thu hút sự chú ý của ít , đặc biệt là đám trẻ con chạy theo đuôi xe.
“Xe của ai ?”
“Ây da, chiếc xe oai phong quá! Đời của nếu lên ô tô con một thì c.h.ế.t cũng hối tiếc!”
“He he, ông cứ mơ giữa ban ngày ! Chiếc xe chắc chắn là đến tìm bà chủ Tống , cô làm ăn lớn như , quen ít tiền thế.”
Trong tiếng bàn tán của , chiếc Santana dừng cổng Lò mổ thôn Phong Đường. Phó Đông Dương từ trong xe bước .
“Là !” Chu Hạo Bác từ bên trong liền thấy bóng dáng của Phó Đông Dương, trong lòng lập tức cảnh giác, vẻ mặt đầy đề phòng.
Phó Đông Dương hiểu sự đề phòng trong ánh mắt của Chu Hạo Bác, đôi mắt nheo , ôn hòa mỉm : “Xin hỏi Tiểu Tống ở đây ?”
“Anh tìm cô làm gì?” Chu Hạo Bác trả lời mà hỏi ngược .
“Có chút chuyện.” Phó Đông Dương đóng cửa xe, bước lò mổ. Chu Hạo Bác vốn định cản , nhưng nghĩ ngợi một chút dừng bước.
“Tiểu Chu, ai ?” Có nhân viên hỏi.
“Chắc là đối tác của lò mổ chúng !” Chu Hạo Bác trả lời qua loa.
“Không giống đối tác của chúng lắm, giống làm quan hơn!” Nhân viên đó một tiếng, chuyển chủ đề: “ , phát bao nhiêu tiền thưởng?”
Chu Hạo Bác sờ sờ cái phong bì căng phồng để trong ký túc xá, mặt hiện lên một nụ : “Được phát 1000.”
“Thế cũng nhiều, he he, phát 1500.” Nhân viên đó hì hì, vẻ mặt tràn đầy niềm vui sướng.
Chu Hạo Bác chút ngỡ ngàng, ngờ tiền thưởng của còn nhiều hơn cả . hôm nay khi phát tiền thưởng xong, Tống Chiêu Đệ đặc biệt tìm , rằng: “Cậu đến lò mổ làm việc lâu, cho nên tiền thưởng năm nay của sẽ ít hơn một chút. Hy vọng thể hiểu.”
Chu Hạo Bác chân thành chúc mừng: “Chúc mừng !”
“He he, cùng vui cùng vui!” Nhân viên đó hớn hở, vỗ vỗ cái túi áo đang phồng lên: “Bây giờ về nhà đưa tiền cho vợ , đó mới chở gạo và dầu ăn. He he, vợ thấy nhiều tiền thế chắc chắn sẽ vui lắm!”
“Mau về !” Chu Hạo Bác vốn định về thôn, nhưng nghĩ đến Phó Đông Dương trở lò mổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-280-chang-re-ra-mat.html.]
Phòng làm việc của Tống Chiêu Đệ.
“Phó đại ca, đến đây?” Nhìn thấy Phó Đông Dương, Tống Chiêu Đệ ngạc nhiên vui mừng.
Phó Đông Dương cố ý làm mặt lạnh: “Hừ, nếu đến, sắp quên mất bạn trai là đây !”
“Làm gì !” Tống Chiêu Đệ ôm lấy cánh tay Phó Đông Dương, giọng điệu nũng nịu mềm mỏng: “Chẳng là do bận quá nên mới quên mất chuyện .”
Phó Đông Dương giả vờ tức giận dùng ngón trỏ điểm nhẹ lên mũi cô một cái, sợ dùng sức quá cô sẽ thoải mái nên cố ý giảm nhẹ lực đạo. “ , khi nào em nghỉ?”
“Hôm nay em nghỉ .” Tống Chiêu Đệ : “Hôm nay phát xong tiền lương và tiền thưởng cuối năm, đó nghỉ đến mùng năm Tết. Còn thì ?”
“Hôm nay cũng nghỉ, buổi chiều xe khách lên thành phố, đó từ thành phố máy bay về Kinh Đô.”
Tống Chiêu Đệ ngạc nhiên: “Hôm nay về luôn ?”
“Ừ, hôm nay về, mùng ba Tết .”
“Vậy kịp thời gian ?” Tống Chiêu Đệ giơ tay đồng hồ đeo tay, bây giờ là 10 rưỡi , còn chạy lên thành phố, cũng đủ thời gian .
“Kịp mà!” Phó Đông Dương nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, : “Vốn dĩ đến đón em sớm hơn một chút, nhưng cơ quan còn một đống việc, hết cách, đành kéo dài đến tận bây giờ. Chuyến bay của lúc 4 giờ chiều, chỉ cần đến sân bay lúc 3 rưỡi là .”
“Thế thì vội quá. Đi thôi, bây giờ em đưa lên thành phố, ăn bữa cơm đưa sân bay.” Nói xong đợi Phó Đông Dương đồng ý, cô đầu bước khỏi phòng làm việc.
Phó Đông Dương sững một chút, đó bật , Tống Tống còn làm việc sấm rền gió cuốn hơn cả !
“Đợi !” Anh vội vàng gọi Tống Chiêu Đệ , đó chỉ một đống gạo, mì, lương thực, dầu ăn ở góc tường: “Chỗ đồ của em tính ? Anh lái xe đến, cũng tiện chở.”
Tống Chiêu Đệ vỗ đầu một cái, cô suýt nữa thì quên mất. Lần mua quà Tết nhiều, khi phát cho nhân viên xong vẫn còn thừa ít, bộ đều chất đống trong phòng làm việc, cô định đem bộ chỗ đồ về nhà đẻ.
“Em đem chỗ đồ về nhà đẻ.”
“Đi thôi, chở em về.”
“Chuyện …” Tống Chiêu Đệ bắt đầu do dự.
“Sao thế, còn gặp bố em ?” Phó Đông Dương nhướng mày, mang dáng vẻ nếu Tống Chiêu Đệ mà một chữ “”, sẽ nổi giận ngay.
Tống Chiêu Đệ vội vàng lắc đầu: “Không ý đó. Mà là… thế cũng nhanh quá !”
“Nhanh ? Anh thấy thế! Chàng rể xí cũng mắt bố vợ, là thể gặp khác!”