Dù chỗ họ cũng đang thiếu , Chu Hạo Bác nếu bằng lòng đến, cô cầu còn chứ!
Chu Tam Cường chút bất ngờ: “Chiêu Đệ, em thật sự đồng ý cho đến đây làm việc ?”
Tống Chiêu Đệ buồn : “Có gì mà đồng ý? Chỗ chúng chẳng đang thiếu , trình độ văn hóa cao, thể đến chỗ chúng em còn thấy vui nữa là!”
Chu Tam Cường : “Vậy , để với một tiếng. Lát nữa bảo theo Lý Thiệu An , Lý Thiệu An là một gã thô lỗ, chữ nghĩa chẳng mấy chữ, làm cái thủ tục đó e là quá sức.”
Tống Chiêu Đệ hài lòng với sự sắp xếp của Chu Tam Cường: “Được, cứ sắp xếp như !”
Sau khi Chu Tam Cường rời , Tống Chiêu Đệ tiếp tục bận rộn với công việc trong tay.
“Chiêu Đệ!”
Chu Hạo Bác tới, vẫn mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc và quần bò, khuôn mặt tràn ngập vẻ rạng rỡ trai.
Tống Chiêu Đệ ngẩng đầu lên, chào hỏi một tiếng.
“Chu Hạo Bác!”
Chu Hạo Bác nở một nụ thật tươi: “Chiêu Đệ, nãy Tam Cường với , bảo ngày mai bắt đầu đến đây làm việc. Cảm ơn cô.”
Tống Chiêu Đệ : “Anh cần cảm ơn. Tôi tuyển chỉ năng lực, năng lực thì ở , năng lực , chỉ thể cuốn gói .”
Nói xong lời khó , Tống Chiêu Đệ hỏi: “Mức lương đãi ngộ các thứ, hài lòng ?”
“Hài lòng!”
Đãi ngộ mà Tống Chiêu Đệ đưa là, thời gian thử việc ba tháng, lương thử việc là 150 tệ, kết thúc thời gian thử việc, lương sẽ tăng lên 200 tệ, giữa năm và cuối năm còn hoa hồng.
Ngoài , các dịp lễ tết còn phát thêm quà cáp.
Mức lương tuy tính là quá cao, nhưng cũng tồi , Chu Hạo Bác vẫn hài lòng.
Tống Chiêu Đệ : “Anh còn yêu cầu gì nữa, thể đề xuất.”
Chu Hạo Bác lắc đầu: “Không yêu cầu gì.”
“Được. khuyên làm đừng mặc thế ,”
Tống Chiêu Đệ chỉ chiếc áo sơ mi kẻ sọc và quần bò của Chu Hạo Bác: “Quần áo thế dễ bẩn lắm, tiếc lắm.”
Chu Hạo Bác cúi đầu quần áo của , ngượng ngùng: “Xin , về sẽ .”
Tống Chiêu Đệ : “Giờ làm việc đừng mặc loại quần áo , bình thường thì cứ mặc thoải mái.”
Lại : “Thời gian cứ theo Lý Thiệu An , làm thủ tục cho xưởng g.i.ế.c mổ. Những thứ liên quan đến mảng sẽ khá phức tạp, thể một loại giấy tờ chạy chạy mấy bận, kiên nhẫn.”
“Còn nữa là khi làm việc với các cơ quan nhà nước, chắc nể mặt chúng . Một nhân viên mắt để đỉnh đầu, bộ dạng như ông trời con, đối xử với khác lạnh nhạt thèm để ý.”
“Một nhân viên sẽ đòi hỏi lợi ích từ các , trường hợp chúng nên cho thì vẫn cho, chi phí cứ tìm thanh toán…”
Tống Chiêu Đệ lải nhải dặn dò Chu Hạo Bác nhiều, cô coi Chu Hạo Bác như nhân viên nhà , kiên nhẫn dạy cách làm việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-185.html.]
Hơn nữa thủ tục của xưởng g.i.ế.c mổ càng làm xong sớm càng lợi, cô vô cùng mong thể giải quyết xong càng nhanh càng .
Chu Hạo Bác cũng ham học hỏi, ghi nhớ từng lời Tống Chiêu Đệ lòng, đồng thời trong lòng cảm thấy ngọt ngào vô cùng.
Đã lâu lắm ở gần Chiêu Đệ như , nhiều chuyện với cô như !
Trước đây hễ thêm vài câu, Chiêu Đệ liền tỏ mất kiên nhẫn, việc, .
Đâu giống như , cô nhiều, thái độ ôn hòa, giọng êm tai.
Quả nhiên, đến đây làm việc là quyết định đúng đắn nhất!
Tống Chiêu Đệ ngờ tới, cô chỉ giao tiếp bình thường với nhân viên thôi, mà trong lòng Chu Hạo Bác suy nghĩ nhiều đến thế!
Ở Thôn Phong Đường đến 5 rưỡi chiều, Tống Chiêu Đệ mới đạp xe rời .
Bây giờ trời tối khá sớm, muộn chút nữa là trời tối đen mất.
Về đến khu nhà tập thể, nhà Phó Đông Dương tối om, trong nhà ai.
Tống Chiêu Đệ thu hồi ánh mắt, lấy chìa khóa mở cửa.
Cửa mở, cô phát hiện sàn nhà một tờ giấy trắng.
Nhặt lên xem, là Phó Đông Dương cho cô.
“Tiểu Tống: Mấy ngày tới tỉnh công tác, về . Thịt, trứng và rau xanh trong tủ lạnh của em lấy nấu ăn , sữa tươi em uống nhé. Có thời gian thì qua mở cửa sổ giúp cho thoáng khí. Phó Đông Dương.”
Tống Chiêu Đệ cất tờ giấy , phòng lấy một chùm chìa khóa.
Đây là chìa khóa nhà Phó Đông Dương, từ để một chùm ở nhà cô.
Mở cửa nhà Phó Đông Dương, bước mở tủ lạnh.
Trong tủ lạnh vẫn còn khá nhiều đồ, một miếng thịt ba chỉ, hai dẻ sườn, nửa cân thịt bò, 10 quả trứng gà, còn một mớ rau cải chíp.
Cho hết những thứ túi nilon, Tống Chiêu Đệ đang định khỏi cửa, thì đụng ngay một quen tới —— Chủ nhiệm Mã.
“Chiêu Đệ?”
Chủ nhiệm Mã thấy Tống Chiêu Đệ cũng vô cùng kinh ngạc: “Sao cô ở đây?”
Tống Chiêu Đệ giải thích: “Chủ nhiệm Mã, cháu sống ở ngay phòng bên cạnh ạ.”
Cô chỉ căn phòng đối diện.
Chủ nhiệm Mã đầu một cái, càng kinh ngạc hơn: “Hóa là cô sống ở đây! Ây dô, còn tưởng là họ hàng của Bí thư Phó chứ!”
Bà vỗ đùi cái đét: “Ây da, sớm là cô sống ở đây, chẳng vội vàng chạy đến buổi tối thế !”
“Chủ nhiệm Mã, cô đến đây việc gì ạ?”
“Ha ha, cũng chẳng việc gì lớn. Chẳng là Bí thư Phó tỉnh công tác , tìm xin một tập tài liệu. Tài liệu đó để ở văn phòng, mà để ở nhà. Tôi với Bí thư Phó, liền bảo đến nhà tìm. Còn bảo tìm ở phòng đối diện lấy chìa khóa.”
Tống Chiêu Đệ lùi sang một bên: “Vậy cô lấy tài liệu ạ.”