Thế nhưng, bao giờ bạc đãi con trai .
Dù nghèo khó đến , chi phí sinh hoạt của con trai vẫn luôn thuộc top cao nhất trong lớp.
Dù mệt mỏi đến mấy, cũng cố gắng dành thời gian mỗi ngày để kèm nó làm bài tập.
Nghĩ đến những khổ cực trải qua suốt những năm đó, đứa con trai với cái vẻ mặt đáng ghét mắt, một luồng giận dữ xộc thẳng lên đại não .
Ông trời mắt, cho sống một đời, tuyệt đối thể phụ lòng ưu ái của !
Khi thấy im lặng hồi lâu gì, Trần Dật Phi tiện tay vớ lấy một cái cốc, ném mạnh về phía .
"Bà điếc ? Tôi là theo bà , bà đừng mà làm phiền ở đây nữa!"
"Cô Dương xinh , dịu dàng, hơn bà gấp trăm !"
"Bà mau cút , thấy bà nữa!"
Tôi vùng dậy, nhanh chóng xông đến mặt nó, giáng một cái tát thật mạnh.
Bốp! Bốp! Bốp!
Trần Dật Phi ôm mặt, trợn tròn mắt.
Kiếp , dù Trần Dật Phi mắc , vẫn luôn kiên nhẫn giảng giải đạo lý cho nó, bao giờ động tay động chân với nó.
Tôi lặng lẽ vết tát đỏ ửng in khuôn mặt đang ngây của thiếu niên, bỗng nhiên kìm bật thành tiếng:
"Được, chiều con."
Bà chồng "yêu quý" của thấy đứa cháu cưng tủi , liền gào thét xông đến cào cấu :
"Dám đ.á.n.h cháu ngoan của tao , tao liều mạng với mày!"
Tôi tiện tay nhấc một chiếc ghế lên, ném mạnh xuống sàn.
Bà chồng sợ hãi kêu thét lên một tiếng, lùi liên tục.
Tôi lười để tâm đến bà , mặt sang Trần Tường, đang giả vờ mù điếc.
“Nhà cửa thuộc về , xe thuộc về , tiền tiết kiệm chia đôi. Khoản tiền chi cho phụ nữ , lười truy cứu. Tiền nuôi con, sẽ chuyển khoản hàng tháng cho . Nếu thắc mắc gì, bây giờ chúng thể làm giấy ly hôn.”
Mẹ chồng sốt ruột, bà gào thét về phía , cách một đống mảnh vụn của chiếc ghế:
“Tao từng thấy nào ác độc như mày, đến con ruột cũng cần! Nhà bọn tao thật xui xẻo tám đời mới rước đứa con dâu vô tình vô nghĩa như mày!”
“Đây là nhà của con trai tao, tại thuộc về mày? Mày thể , nhưng tiền và nhà, mày đừng hòng lấy cái nào!”
Tôi tức đến bật :
“Sống trong ổ phượng hoàng lâu quá, bà quên chỉ là con gà ?”
“Đây là căn nhà bố mua cho khi cưới. Với cái đồng lương c.h.ế.t dẫm của con trai bà, làm mua nổi dù chỉ là cái nhà vệ sinh trong căn nhà ? Bà lấy tư cách gì mà đòi tranh giành với ?”
Mẹ chồng còn định mở miệng, hừ lạnh một tiếng:
“Ảnh nóng của con trai bà và cô ả đều trong tay đấy. Cẩn thận mà vui, gửi hết đến tận cơ quan của bọn họ, lúc đó chắc chắn sẽ vui vẻ!”
Mẹ chồng nay vẫn coi trọng danh tiếng của đứa con trai quý hóa nhất. Nghe thấy , bà tức đến đỏ mặt tía tai, nhưng ngậm chặt miệng, dám hé thêm nửa lời.
Trần Tường cau mày:
“Trước đây cô khăng khăng đòi đưa con trai , giờ lên cơn gì thế?”
Tôi khẽ nhếch môi, như :
“Không còn cách nào khác. Anh và đều con theo , mà thằng bé cũng thích dì Dương Hân của nó. Dù đến tòa, thẩm phán cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của đứa trẻ. Đã , đành tác thành cho các thôi.”
Sắc mặt Trần Tường vô cùng khó coi, cứ như thể nhét đầy miệng cứt .
Biết chắc chắn sẽ bàn bạc với Dương Hân, lười lãng phí thời gian ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-sinh-ve-ngay-ly-hon-con-trai-bao-chet-cung-khong-di-theo-me/chuong-2.html.]
Thấy định bỏ , Trần Dật Phi ôm mặt đuổi theo mắng mỏ:
“Ly hôn , mau ly hôn ! Coi chừng ly hôn cô c.h.ế.t đói!”
Linlin
Tôi lạnh lùng liếc nó một cái, lưng bước .
Rời khỏi nhà, thẳng đến khách sạn.
Đời , tay trắng, gì, cũng gặp khó khăn.
Có , tìm việc mệt lả , cộng thêm hạ đường huyết, đầu óc choáng váng, đành nghỉ ở cửa một cửa hàng.
Đó là một tiệm nhỏ chuyên may đo quần áo theo yêu cầu, bà chủ họ Liễu, là một chị cả hiền lành.
Thấy sắc mặt , chị vội vàng đưa cho chút đồ ăn.
Sau , đang tìm việc, chị Liễu bảo cửa hàng đang thiếu giúp việc, hỏi làm ở đây .
Tôi sẵn lòng.
Bà ngoại và đều là thợ may, tiếp xúc từ nhỏ, dù tinh thông nhưng cũng khá thuần thục.
Đời , làm việc ở cửa hàng năm năm.
Chị Liễu đối xử với , giấu nghề, còn tận tay chỉ bảo.
Chính chị giúp từ một phụ việc nhỏ trở thành một thợ may lành nghề.
Năm Trần Dật Phi học cấp ba, con trai chị Liễu đón chị nước ngoài sống lâu dài.
Lúc đó, tiệm may đo của chúng chút tiếng tăm, chị nỡ đóng cửa nên nhượng cho .
Đáng tiếc, lúc con trai sắp thi đại học, thường xuyên ốm đau, tính tình ẩm ương, dồn hết tâm trí nó nên thể phân .
Chị Liễu chờ , đành bán cửa hàng .
Sau đó, con trai đỗ đại học, cuộc đời nó rộng mở.
Còn , bao giờ gặp cơ hội nào hơn việc tiếp quản tiệm may đó nữa.
Đời , gì cũng thể bỏ lỡ cơ hội nữa!
Sau khi sắm sửa cho một bộ đồ mới và đổi kiểu tóc, thẳng đến tiệm may đó.
Đời , từ khi chị Liễu nước ngoài, bao giờ gặp chị nữa.
Giờ đây, khuôn mặt quen thuộc , gần như bật .
Cố kìm nén sự chua xót trong lòng, trình bày với chị Liễu về mục đích của , đồng thời thể hiện tay nghề.
Chị Liễu liên tục gật đầu tán thưởng, chỉ nhận làm ngay lập tức mà còn trả mức lương cao hơn đời đến một nửa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần công việc, cách kiếm tiền, thì gì sợ hãi nữa.
Sau khi hẹn với chị Liễu là một tuần đến làm, bắt đầu tìm thuê nhà.
Mất hai ngày, thuê một căn nhà nhỏ, ánh sáng và nội thất khá , cách tiệm may xa.
Đang sắp xếp phòng ốc thì Trần Tường gọi điện tới.
Anh thương lượng chuyện phân chia tài sản và quyền nuôi con trai.
Theo ý Trần Tường, ngoài con trai , mang theo bất cứ thứ gì khác.
Sợ đồng ý, Trần Tường "hào phóng" thêm một câu:
“Một ngày nên nghĩa vợ chồng, trăm ngày nghĩa nặng tình thâm. Coi như tình nghĩa vợ chồng bao năm, chiếc xe đó cũng cho cô luôn, như !”