Lựa chọn cửa hàng
Cửa tiệm trong mắt ông cũng là loại gì. Mặc dù diện tích chiếm đất là lớn một chút, nhưng mặt tiền đó nhỏ đến đáng thương, cứ thế hai cửa tiệm khác kẹp cứng ở chính giữa. Hơn nữa tiền thuê đó cũng thấp. Dù cũng là cửa tiệm bới ưu điểm gì thể hai Lục Tùy Phong và Hứa Kiều cùng trúng, Trần Hoành Phát thật sự chút nghi ngờ ánh mắt của .
“Được, nếu hai quyết định gian thì lát nữa đến ký với một bản thỏa thuận.” Trần Hoành Phát đối với sự lựa chọn của bọn họ cũng tiện đ.á.n.h giá nhiều, chỉ đơn giản dặn dò một câu.
Những thương gia khác mặt ở đó thấy Hứa Kiều và Lục Tùy Phong giải quyết xong chuyện cửa tiệm, tốc độ lập tức liền tăng lên, ba chân bốn cẳng cũng nhao nhao chọn định cửa tiệm mà . Trần Hoành Phát dẫn mấy ký thỏa thuận, đem những chiếc chìa khóa cất trong tay giao cho bọn họ.
Sau khi lấy chìa khóa, những thương hộ đó liền lượt rời , hai Hứa Kiều và Lục Tùy Phong thì là muộn nhất. lúc bọn họ cũng dự định rời , Trần Hoành Phát mở miệng gọi hai .
“Thôn chi thư còn chuyện gì dặn dò chúng ?”
“Không , chỉ là thật sự chút tò mò, đặt mặt hai nhiều cửa tiệm như , tại cứ cố tình chọn trúng cái ?” Trần Hoành Phát thật sự là đè nén lòng hiếu kỳ của , mở miệng hỏi một câu.
“Chúng chủ yếu là trúng vị trí của cửa tiệm tạm , còn mặt tiền lớn lắm.” Hứa Kiều tóm tắt một câu, thấy Thôn chi thư vẫn hiểu lắm liền giải thích: “Cửa tiệm khéo hai nhà khác kẹp ở chính giữa. Nhà phía nó qua một chút nữa thì quá cũ nát , nhà phía nó thì nối liền chặt chẽ với nhà của dân làng. Sau nếu chúng sửa chữa đồ điện gì đó trong cửa tiệm, khó tránh khỏi sẽ phát chút động tĩnh, nếu ở quá gần nhà thì chắc chắn dễ thao tác.”
Trần Hoành Phát xong lúc mới phản ứng vị trí mà thấy lắm thực mới là khéo léo nhất. Ngược là những cái mà trúng đó bộ ít nhiều đều tồn tại một vấn đề.
“Ngoài , chúng dự định làm buôn bán đồ điện, đối với yêu cầu lớn nhỏ của mặt tiền cao, chọn cái nhỏ một chút cũng thể tiết kiệm một chút chi phí, tránh cho đến lúc đó sửa sang xong cửa tiệm , ngân sách trong tay cũng sắp thấu chi.” Hứa Kiều nhanh giải thích thêm một vấn đề khác.
Trần Hoành Phát xong thì liên tục gật đầu, đối với những gì bọn họ cực kỳ tán thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-tieu-kieu-the-cua-dai-tho-han/chuong-204.html.]
“Được, các cô các từng một suy xét đều chu hơn ít. Bây giờ cửa tiệm nếu cho các cô các thuê thì các cô các cũng nhớ làm cho . Cấp cơ hội vẫn còn nhiều, nếu làm chừng còn thể trực tiếp hợp tác với những cửa hàng trong thành phố.” Trần Hoành Phát khi hai đặc biệt tiết lộ một tin tức nội bộ mà mới thể nắm giữ .
Hứa Kiều và Lục Tùy Phong thể Trần Hoành Phát là ở chuyện cố gắng hết sức giúp đỡ bọn họ nhiều hơn, đầu liền một tiếng cảm ơn.
Một bên khác, Chủ nhiệm Hoàng trực tiếp cầm tờ đơn xin phép mà Hứa Kiều nộp lên đến tiệm tạp hóa. Bạch T.ử Lan vì những lời Hứa Kiều với ngày hôm qua cho nên đối với Chủ nhiệm Hoàng mắt cũng quá khách sáo, chẳng qua chỉ mở miệng chào hỏi một tiếng.
“Chủ nhiệm Hoàng tìm Kiều Kiều chuyện gì ?”
“, cô bây giờ đang ở ?” Chủ nhiệm Hoàng ngắn gọn đáp một câu, giống như thật sự xảy chuyện lớn .
“Con bé bây giờ đang ở trong cửa tiệm đầu thôn , chắc là đang chuẩn trù tính chuyện mở cửa hàng đồ điện. Chủ nhiệm Hoàng chuyện gì thì thể cho , sẽ giúp ông chuyển lời đến.”
Chủ nhiệm Hoàng những lời Bạch T.ử Lan lập tức liền lắc đầu, hai lời liền khỏi tiệm bắt . Lại ngờ tới Hứa Kiều đúng lúc về, đụng mặt ông một cái chính diện.
“Chủ nhiệm Hoàng, báo cáo đó cũng nộp trong văn phòng của ông , bây giờ lẽ nào còn vấn đề gì khác ?” Hứa Kiều tính tình dò hỏi. Chủ nhiệm Hoàng luôn thích ở trong những chuyện vạch lá tìm sâu với , lúc nếu tay chiếm ưu thế thì cảm giác của ông liền kém một chút.
“Tờ đơn xin phép cô nộp lên thì vấn đề gì, chẳng qua bây giờ ý của cấp là công việc giáo viên học đường cô vẫn tiếp tục làm.”
“Tại ?” Hứa Kiều sửng sốt, mím mím môi mới dò hỏi. Tờ đơn xin phép cô nộp lên nếu xảy vấn đề hẳn là ở trực tiếp đến liên hệ với chứ thông qua Chủ nhiệm Hoàng đến rõ chuyện . Lúc cô đều bắt đầu chút phân biệt rõ rốt cuộc là Chủ nhiệm Hoàng đang lừa gạt là thật sự xảy vấn đề.
Chủ nhiệm Hoàng trợn trắng mắt, nhanh chậm : “Còn bởi vì bây giờ tìm một giáo viên học đường thích hợp cho nên cấp mới đưa quyết định giữ cô , nghĩ tìm truyền lời cho cô sẽ tiện hơn cho nên cũng đem chuyện nhờ vả cho .” Chủ nhiệm Hoàng cuối cùng chậm rãi bổ sung một câu: “Tóm những thứ đó cô dọn thể tiếp tục dọn về , đợi bên chúng khi nào tìm thể thế cô, cô cũng tính là quá muộn.”
Hứa Kiều những lời ông liền cảm thấy chút chói tai.