Trọng Sinh Thập Niên 70: Tiểu Kiều Thê Của Đại Thô Hán - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:31:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Xảo Tuệ đến thăm

“Ông chủ, chỗ chú giáo trình nào thâm sâu hơn một chút ? Không loại cho mấy đứa trẻ mười một mười hai tuổi xem .”

“Cô gái chuẩn cho Cao khảo đấy chứ?” Ông chủ dạo gần đây cũng tiếp đón bao nhiêu giống như cô, liếc mắt một cái nhu cầu của cô.

“Sao ông chủ ?” Hứa Kiều thì thấu trong lòng ông chủ đang nghĩ gì, giọng điệu chuyện còn mang theo chút kinh ngạc.

“Gần đây bắt đầu đồn đại là chế độ Cao khảo một thời gian nữa sẽ khôi phục , cho nên bây giờ đều như tiêm m.á.u gà mà đòi học tập. Giáo trình trong tiệm của là nhập hết lô đến lô khác, vốn dĩ luôn bán , bây giờ bán chạy.” Ông chủ tùy miệng những lời , đang khoác lác.

Ông về phía , dẫn Hứa Kiều đến một cái tủ. “Tôi thì rõ lắm rốt cuộc cô tìm loại như thế nào, nhưng dạo gần đây tiệm chúng bán chạy nhất chính là những cuốn , chắc cũng khá phù hợp với yêu cầu mà cô .”

Ông chủ chỉ mấy cuốn giáo trình đặt quầy, Hứa Kiều theo hướng ông chủ chỉ, tùy tay cầm lấy một cuốn lật xem, hai mắt lập tức sáng lên. Đồ đạc trong tiệm sách thành phố đúng là nhiều, chủng loại giáo trình nhập về cũng muôn hình vạn trạng, hơn trong thôn ít. Chỉ riêng chất lượng của những giáo trình đang bày mặt lúc thể vượt xa trong thôn .

“Những giáo trình biên soạn khá đấy!” Hứa Kiều ngoài miệng nhịn khen một câu, đó bắt đầu chọn bộ những cuốn ưng ý.

Ông chủ như chút ngại ngùng, nhịn gãi gãi đầu. “Ây da, cũng là những văn hóa giới thiệu cho, đều là những cuốn , cho nên cũng đặc biệt nhập một ít về bán.”

Hứa Kiều gật đầu, trò chuyện với ông chủ thêm vài câu, đó mới ôm một đống lớn giáo trình tay thanh toán. Lần cô lên thành phố , trong thời gian ngắn tới nữa e là khó khăn, trừ phi là đợi bên học đường tiết. Cho nên, vẫn là lấy nhiều một chút trong một thì hơn.

Học đường.

Hoàng Xảo Tuệ ôm mấy cuốn giáo trình bước phòng giáo vụ, Chủ nhiệm Hoàng đang ghế uống , thấy Hoàng Xảo Tuệ nở nụ ân cần, lạnh nhạt bảo cô xuống đối diện .

“Hôm nay cô đến tìm làm gì?” Chủ nhiệm Hoàng đối với Hoàng Xảo Tuệ luôn ấn tượng gì , hai nhà tuy coi như là họ hàng nhưng quan hệ thật sự xa cách, ngày thường cũng thấy qua gì. Hoàng Xảo Tuệ càng là một kẻ tâm cơ sâu nặng, trừ phi là chuyện gì nhờ giúp đỡ, nếu tuyệt đối thể nào mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-tieu-kieu-the-cua-dai-tho-han/chuong-151.html.]

“Biểu thúc, cháu hỏi xem Hứa thanh niên trí thức ở đây . Trước đó lúc cháu tặng giáo trình ở đầu thôn cô lấy , hình như vì chuyện mà ghi hận cháu, cho nên bây giờ cháu đích đưa những thứ trong tay cho cô , cũng để cô đừng tiếp tục tức giận nữa.”

“Hứa Kiều ? Sáng sớm nay xin nghỉ chạy ngoài , làm còn thể gặp nữa.” Chủ nhiệm Hoàng nhắc đến chuyện sáng nay liền lười nhiều, tùy ý xua tay đuổi Hoàng Xảo Tuệ .

“Chuyện , Hứa thanh niên trí thức bình thường đều ở học đường , chạy ?” Hoàng Xảo Tuệ tò mò dò hỏi, động tác nắm chặt mấy cuốn sách đang ôm trong tay khựng .

“Lại xin nghỉ với lên thành phố chứ , nếu nhớ nhầm thì chắc là tiệm sách, mua giáo trình các loại là cái gì khác cũng quên .” Chủ nhiệm Hoàng vẫn lơ đãng uống pha trong cốc, rõ ràng đối với những chuyện chút hứng thú nào. Hứa Kiều làm thì liên quan gì nhiều đến bà .

“Ồ ồ, , cháu , mời biểu thúc đến nhà ăn cơm.” Hoàng Xảo Tuệ một câu khách sáo, đó liền rời .

Hứa Kiều đoán chừng là tiệm sách trong thôn bây giờ căn bản lấy nổi một cuốn giáo trình nào, cho nên mới vội vội vàng vàng lên thành phố mua. Hoàng Xảo Tuệ suy nghĩ nhanh chóng trong đầu, đó cúi đầu thoáng qua những cuốn sách đang ôm trong lòng. Nếu , cứ làm thế ...

Nhà họ Lục.

Hoàng Xảo Tuệ đặc biệt ôm đống sách đó đến gõ cửa, mở cửa cho cô là Bạch T.ử Lan.

“Cô đến làm gì?” Kể từ khi chuyện đó xảy , Bạch T.ử Lan và Hoàng Xảo Tuệ vẫn là đầu tiên gặp mặt. Bạch T.ử Lan đối với những chuyện xảy đó trong lòng vẫn luôn khúc mắc, chỉ là bề ngoài đường hoàng mà thôi.

“Dì Bạch, cháu bên còn giữ vài cuốn giáo trình, bản cũng dùng đến cho nên mang đến tặng cho chị Kiều Kiều.” Hoàng Xảo Tuệ tỏ vẻ vô cùng chân thành , trực tiếp đưa mấy cuốn giáo trình tay cho Bạch T.ử Lan.

Bạch T.ử Lan chằm chằm cô một lúc lâu, thấy bộ dạng của cô cũng giống như giở trò lừa gạt mới chịu mở cửa cho cô . Lục Tùy Phong thấy động tĩnh bên ngoài cũng từ trong phòng bước , vốn tưởng là Hứa Kiều về, nhưng ngẩng đầu lên chạm ánh mắt của Hoàng Xảo Tuệ, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo hơn vài phần.

“Bây giờ cô đến nhà chúng làm gì?”

“Anh Tùy Phong, em chỉ là nghĩ trong nhà còn vài cuốn giáo trình bỏ , hôm qua thực tặng cho chị Kiều Kiều , chỉ là chị luôn vui nhận lấy cho nên em mới dám đến.” Hoàng Xảo Tuệ ngại ngùng , đặt mấy cuốn sách đang ôm tay lên bàn ăn.

“Chị chắc chắn là vẫn còn đang giận em vì chuyện đó, em liền nghĩ xem thể mượn chuyện xoa dịu mối quan hệ giữa hai chúng một chút . Chuyện tiệm tạp hóa em cũng nhận lầm , trong lòng em thật sự ơn chị .”

Loading...