Khi Giang Kính Sơn thấy hai chai rượu đều đem cho Tần sư phó , ông thật sự chút vui. Hai chai rượu cơ mà, một chai cũng để cho ông ?
Nghe Diệp Lê giải thích, ông chằm chằm cô, xem cô thể điều gì.
“Bố, rượu đó quả thực tồi, nhưng Giang Huân , bố là bố của , xứng đáng với loại rượu hơn. Qua mấy ngày nữa là sinh nhật bố , đến lúc đó chúng con sẽ tặng bố món quà khác tuyệt hơn.”
Diệp Lê chỉ vài câu dỗ dành Giang Kính Sơn vui vẻ trở : “Vẫn là thằng cả tâm. Đứa con trai uổng công thương!”
“ , đúng .” Triệu Hưng Mai cũng vui lây.
Giang Thụy và Vương Toa đó tự chuốc lấy mất mặt, liền nhắc đến chuyện rượu chè nữa.
“Được , chuyện gì thì các con về .” Triệu Hưng Mai xua tay với hai bọn họ, thế nào cũng thích cô con dâu thứ hai .
“Mẹ...” Trên mặt Vương Toa lộ vẻ khó xử, cô Giang Thụy, lặng lẽ kéo kéo ống quần chồng, “Anh mau .”
Giang Thụy ho hai tiếng, hắng giọng: “Mẹ, con mua một chiếc xe đạp.”
Triệu Hưng Mai lên tiếng.
“Mẹ, con mua một chiếc xe đạp.” Giang Thụy lặp nữa.
“Vậy con mua , cản con .” Triệu Hưng Mai cứng nhắc đáp.
“Con tem xe đạp, chỗ một tờ ? Hay là cho con dùng ?”
Triệu Hưng Mai hừ hừ hai tiếng, ném nửa cân hạt dưa đó mắt : “Mẹ mà, đang yên đang lành nhớ đến mua đồ ăn cho , hóa là đang đợi ở đây. Đồ cần, tem cũng cho con.”
“Mẹ! Cầu xin đấy, đừng tuyệt tình như ?” Giang Thụy van nài.
“Cầu xin làm gì? Hai vợ chồng con xe buýt ? Bao nhiêu năm nay đều xe buýt, nửa tiếng là đến . Sao đột nhiên cần xe đạp?”
“Thế là đạp xe đạp tiết kiệm tiền ?” Giang Thụy hùa theo.
“Vậy ?” Triệu Hưng Mai đời nào tin lời của con trai, “Giang Thụy, con thật cho , đột nhiên đòi tem xe đạp là ý gì? Nếu con , tờ tem con đừng hòng .”
“Vậy con cần nữa ?” Vốn dĩ Giang Thụy cũng định mua xe đạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-dem-tan-hon-bi-anh-chong-tho-han-me-hoac-xzor/chuong-64-do-danh-bo-chong.html.]
Đây là Vương Toa luôn giục , bảo thể hiện một chút mặt bố vợ. Hắn nghĩ cũng , thể hiện thì thể hiện, thời buổi kiếm một tờ tem dễ dàng, bản lĩnh mới thể kiếm . Cho nên, lúc mới hỏi xin Triệu Hưng Mai.
“Vậy .”
“Không , !” Vương Toa sốt ruột , cô với Triệu Hưng Mai, “Mẹ, con quả thực cần xe đạp! Hay là thế , tờ tem đó chúng con mua ? Con đưa 20 tệ? Hay là 30 tệ?”
Triệu Hưng Mai hừ lạnh một tiếng: “20, 30 tệ mà con mua một tờ tem xe đạp của ? Con chợ đen hỏi thử xem, tờ tem nếu bán thì bao nhiêu tiền? Ít nhất 120 tệ! Nhiều thì 150 tệ đều mua đấy!”
“Mẹ... cầu xin đấy, tờ tem con việc gấp cần dùng.” Vương Toa .
“Con làm gì?”
Vương Toa bất đắc dĩ, mới thật: “Em trai nhà đẻ con tháng kết hôn. Em dâu qua cửa của con ầm ĩ đòi xe đạp, cho nên...”
Lúc Vương Toa câu , Diệp Lê liền thầm thắp cho cô một ngọn nến trong lòng. Phải rằng Triệu Hưng Mai căm ghét nhất chính là các cô con dâu chừng mực, cứ thích tiếp tế cho nhà đẻ. Em trai kết hôn mà bảo chị gái về nhà chồng nghĩ cách, Triệu Hưng Mai thể tức giận ?
Đừng là Vương Toa, kiếp cô còn quá đáng hơn nhiều, cho nên Vương Toa bây giờ, cô cũng thấy gì lạ. Chỉ là kiếp cô khởi đầu , tay chiếm ưu thế, lôi kéo chồng . Lần thì xem Vương Toa xoay xở .
“Em trai con? Em trai con kết hôn thì bảo con mà nghĩ cách! Con tìm làm gì?”
“Tình hình trong nhà con cũng đấy. Cả nhà cũng chỉ con và bố con làm trong xưởng, em trai con chỉ là công nhân tạm thời, cưới vợ dễ dàng gì. Nếu xe đạp thỏa, hôn sự cũng coi như xong xuôi.” Vương Toa giải thích.
“Mẹ quản nhà con tình hình thế nào chắc!” Lửa giận của Triệu Hưng Mai bốc lên, “Nữu Nữu nhà chúng , con thầy bói bảo con bé ở nhà bà thì vượng nhà bà ! Nữu Nữu mới 3 tuổi thôi mà con gửi về nhà đẻ! Gửi qua đó xong, mỗi tháng còn đưa 5 tệ tiền ăn! Con xem gia đình nào như các ? Nữu Nữu là cháu nội của ! Của đấy!”
“Bây giờ em trai con kết hôn, con góp vui cái gì? Có con vỗ n.g.ự.c đảm bảo với con là sẽ kiếm tem xe đạp ?”
Vương Toa bà cụ trúng tâm tư, cúi gằm đầu lời nào.
Giang Thụy thấy vợ mắng, vội vàng đỡ: “Mẹ, cũng thể cứ mắng Toa Toa mãi thế! Nhà ban ngày đều làm, ai thời gian trông Nữu Nữu? Gửi qua đó mà! Hơn nữa, con và Toa Toa cũng dành thời gian và tinh thần để mau chóng sinh đứa thứ hai, sinh một đứa con trai chẳng ?”
“Sinh ?”
“Chưa...”
“Đã một năm còn sinh ! Cả đời sinh thì Nữu Nữu cả đời về nữa chắc? Tháng nghỉ hưu , sẽ trông Nữu Nữu!”
“Chuyện để hẵng . Mẹ, bớt giận! Chuyện tem xe đạp, chúng để bàn bạc ?” Giang Thụy cũng nỡ để vợ về nhà đẻ chịu ấm ức. Hắn thực cũng là sĩ diện. Hắn làm việc ở xưởng cơ khí, bên nhà vợ vô cùng nể trọng, cả nhà bố vợ đều cảm thấy là tiền đồ, chẳng lẽ thể hiện chút ?