Chỉ chút tiền của và vợ đủ nuôi con .
Nếu sống cùng già, tính thế nào bọn họ cũng lợi.
Cho nên, là phân gia nhất.
Khóe miệng Diệp Lê mím , lộ 1 nụ lạnh nhạt.
“Đều phân gia , các còn phân làm gì? Các dứt khoát cũng tự sống cuộc sống của cho xong.”
Triệu Hưng Mai tính toán trong lòng, cảm thấy góp gạo thổi cơm chung với đứa con trai thứ hai lợi.
Muốn phân gia, dứt khoát đều phân cho triệt để 1 chút.
“Mẹ, chúng con phân!” Vương Toa kéo dài giọng lóc, “Miêu Miêu thích nhất, nếu phân gia, Miêu Miêu chẳng sẽ buồn c.h.ế.t ?”
“Khóc cái gì mà ?”
Triệu Hưng Mai ghét nhất là cái bộ dạng đạo đức giả của Vương Toa, “Là phân gia, chứ c.h.ế.t, gì mà buồn? Tôi thấy buồn là Miêu Miêu, là cô thì ?”
Vương Toa vốn còn phát huy thêm 1 chút, chồng , nước mắt lập tức thu về.
Bà già ăn bộ , cũng vô dụng!
Trong chớp mắt, nhà họ Giang phân gia.
Trong khu đại viện nhà nhà hộ hộ ở gần như , đ.á.n.h cái rắm nửa viện đều thể thấy, đừng là chuyện lớn như , căn bản là giấu .
Mưa rơi cả 1 ngày, đợi ngày hôm trời tạnh, chuyện phân gia của nhà họ Giang truyền khắp cả khu đại viện.
Buổi sáng, lúc Triệu Hưng Mai khỏi cửa, đột nhiên cảm thấy buồn tiểu, chân rẽ ngoặt 1 cái, liền về hướng nhà xí.
Sống ở khu tập thể là như , trong viện nhà vệ sinh, vệ sinh thì nhà vệ sinh công cộng trong hẻm.
Trong 1 con hẻm cũng chỉ 1-2 cái nhà vệ sinh công cộng, cả con hẻm ít khu tập thể, dân vệ sinh, thường xuyên vội vàng xếp hàng.
Giờ những làm đều vội vã làm , trong nhà vệ sinh công cộng cũng ít , cần xếp hàng nữa.
Triệu Hưng Mai bước nhà vệ sinh, liền thấy ít gương mặt quen thuộc.
Tưởng đại mạ và Dương đại mạ sống cùng Viện 9 đều đang xổm giải quyết nỗi buồn.
Hai bọn họ mỗi cầm 2 tờ giấy trong tay, vệ sinh, trò chuyện.
“Nghe gì , cô con dâu cả của Triệu đại mạ mới bước qua cửa làm ầm ĩ đòi ở riêng !”
“Ây dô, đây đúng là chuyện độc nhất vô nhị trong cái viện của chúng đấy! Sao mới cửa ở riêng ? Con hổ cái Triệu đại mạ đó phản đối chuyện ở riêng nhất mà, bà ăn tươi nuốt sống cô con dâu đó chứ!”
“Nghe là... vợ của thằng hai và thằng tư lấy tiền của thằng cả, cô con dâu cả cho...”
Triệu Hưng Mai ghét nhất là bàn tán chuyện gia đình, bình thường khác đều dám bàn tán mặt bà, hôm nay tình cờ để bà bắt gặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-dem-tan-hon-bi-anh-chong-tho-han-me-hoac-xzor/chuong-20-loi-ban-tan-trong-vien.html.]
“Tưởng đại mạ, ai là hổ cái hả?” Triệu Hưng Mai đen mặt, “Sao ở cũng bà thế! Nhà chúng ở riêng thì liên quan gì đến bà?”
“Thôi c.h.ế.t! Xem cái miệng của !”
Tưởng đại mạ giơ tay lên tát nhẹ 1 cái khuôn mặt già nua của , “Cái miệng tiện, bà đừng chấp nhặt với . Tôi chỉ là... bà lợi hại như để cô con dâu cả nắm thóp mà ở riêng chứ?”
Triệu Hưng Mai lườm bà 1 cái: “Tôi thích ở riêng đấy!”
“Vì thế? Lại đây, kể xem nào.”
Triệu Hưng Mai ghét nhất là con Tưởng đại mạ , Viện 9 chia làm 2 viện , Tưởng đại mạ sống ở hậu viện, tai thính ngày nào cũng ngóng chuyện bao đồng của nhà khác, cái miệng cũng rộng lắm, việc gì là nhai rễ lưỡi lưng.
Bà mới lười để ý đến Tưởng đại mạ!
Bà vệ sinh xong, kéo quần lên liền ngoài.
“Ây, Triệu nhi , bà đừng vội, đợi với...”
Tưởng đại mạ , 2 tay nhanh chóng vò vò tờ báo cứng ngắc trong tay, lau bừa 2 cái, kéo quần lên ngay cả thắt lưng cũng kịp buộc, cứ thế xông ngoài.
Kết quả, thấy Triệu Hưng Mai , đ.â.m sầm khác.
“Ây dô, đau c.h.ế.t ...” Bà đau đớn vội vàng ôm đầu, tay buông thì quần liền tụt xuống khỏi chân.
“Á ha ha ha!” Tiếng chói tai khó truyền đến.
Tưởng đại mạ mở mắt , thấy là Hồ Tinh Tinh đang ngặt nghẽo.
“Cười ! Còn tâm trí mà !”
Tưởng đại mạ cũng màng đến đau đớn nữa, khom lưng vội vàng kéo quần lên buộc thắt lưng, “Nghe nhà cô ở riêng ? Cô vợ nhỏ mới cưới của Giang Huân cũng ghê gớm thật đấy.”
Hồ Tinh Tinh bĩu môi: “Ghê gớm? Ghê gớm cái đầu cô ! Chẳng là ỷ việc ông chồng tiền trong tay ? Đây là sợ chúng chiếm tiện nghi, qua cửa vội vã đòi ở riêng!”
“Anh chồng cô bao nhiêu tiền trong tay ?” Tưởng đại mạ vội vàng gặng hỏi.
Hồ Tinh Tinh trừng mắt bà : “Cháu làm mà ? Bà đừng hỏi cháu, bà mà hỏi !”
“Hừ, hỏi cái rắm! Cho nên mới các kém cỏi, cả nhà đều cô con dâu mới nắm thóp !”
“Phi!”
Hồ Tinh Tinh nhổ 1 bãi nước bọt xuống đất, “Cô giỏi, cô giỏi thì tự sống !
Cháu thì chịu , chân cẳng Giang Huân liệt, chỉ dựa chút tiền cô kiếm 1 tháng thì đủ cho bọn họ ăn bao lâu? Thời buổi sống qua ngày nhà ai mà chẳng cần tem phiếu?
Bọn họ sống riêng, ngay cả vài cái tem phiếu cũng chẳng kiếm , cháu cứ chờ xem bọn họ lóc t.h.ả.m thiết cầu xin chúng cùng chung sống!”
Thời buổi mua cái gì cũng cần tem phiếu, mua vải cần tem vải, mua thịt cần phiếu thịt, ngay cả nhà tắm công cộng tắm rửa cũng cần vé tắm.
Nói tóm , đây là 1 thời đại tem phiếu thì sống nổi, cho dù cô tiền, trong tay tem phiếu, thì cũng chẳng mua cái gì sất!