Trọng Sinh Thập Niên 70: Đêm Tân Hôn Bị Anh Chồng Thô Hán Mê Hoặc - Chương 106: Tin Tức Từ Nhị Đại Mạ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:47:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Lê .

“Em gái Diệp Lê, em là đồng chí Giang Huân ?”

Diệp Lê gật đầu: “Nửa của liệt, gần như thể cử động ! Có thể làm ở xưởng , cũng là nhờ sự giúp đỡ của các đồng nghiệp!”

Lưu Quế Hoa như điều suy nghĩ gật đầu, liền từ chối nữa, nhận lấy bánh bao, lời cảm ơn.

Nhìn Lưu Quế Hoa lên xe rời , Diệp Lê đưa túi bánh bao thịt còn cho Vương Toa: “Cô mang về ! Hôm nay để Giang Thụy chăm sóc cả, thật vất vả cho , xửng bánh bao là cho !”

Vương Toa vui mừng khôn xiết: “Được, cảm ơn chị dâu ạ!”

“Không cần khách sáo, còn sớm nữa, chúng cũng về thôi.”

Lúc Diệp Lê và Vương Toa về đến sân, là hơn 9 giờ tối. 2 chào tạm biệt trong sân ai về phòng nấy.

Vương Toa đẩy cửa phòng , thấy Giang Thụy đang sấp giường truyện tranh, tay còn cầm một vốc hạt dưa, c.ắ.n tí tách vui vẻ.

“Ủa, ở nhà?”

“Xem em kìa, em ngoài ăn cơm mang theo, ở nhà thì ở ?”

“Không em bảo đến nhà cả trông một lát ? Sao về sớm thế?” Vương Toa quần áo hỏi .

“Đừng nhắc nữa!” Nhắc đến là Giang Thụy thấy bực .

“Sao thế?” Thấy vẻ mặt khó của , Vương Toa lập tức hỏi dồn: “Anh bắt nạt ?”

“Không .”

“Vậy thế?”

Giang Thụy bĩu môi: “Anh chê mùi mồ hôi! Không cho lên giường ! Buổi tối sợ cô đơn nên cùng một lúc, chê nhiều, ảnh hưởng sách!”

Vương Toa nhịn , bật thành tiếng: “Lại đây, để ngửi xem.”

Giang Thụy cúi đầu ngửi một lúc lâu: “Tôi chẳng thấy hôi tí nào cả! Không tin cô ngửi thử xem!”

Vương Toa ghé gần, ngửi 2 cái: “Hôi thì hôi, chỉ là chút mùi mồ hôi thôi!”

“Thế mà chê !”

Vương Toa phá lên: “Anh cả chê , xem là so với ai! Nếu so với chị dâu, đúng là hôi thật!”

Giang Thụy: “…”

là đau lòng! Sao cả lấy vợ biến thành thế chứ! Thật là khó chịu!

“Không vui ?” Thấy vui, Vương Toa liền lấy túi bánh bao trong túi dỗ dành: “Đừng giận nữa! Xem mang gì cho !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-dem-tan-hon-bi-anh-chong-tho-han-me-hoac-xzor/chuong-106-tin-tuc-tu-nhi-dai-ma.html.]

“Gì thế?”

“Cậu xem !” Vương Toa nhét cái túi cho Giang Thụy.

Giang Thụy nhận lấy, thấy là bánh bao! Cậu vội vàng lấy một cái , hít hà một vui mừng : “Đừng ngửi nữa, là bánh bao nhân thịt! Mau ăn !”

“Hê, chuyến lỗ!”

Giang Thụy ăn tối , ăn liền một 2 cái bánh bao nhân thịt lớn, vẫn thỏa mãn, nhưng còn 4 cái, quyết định để dành cho bữa sáng mai.

Sau khi Diệp Lê mang bánh bao về, cô giữ một nửa, còn một nửa mang cho bố chồng. Về đến phòng, cô cài cửa chuẩn nghỉ ngơi.

Vừa mới lên giường, Giang Huân ôm cô từ phía , cúi đầu ngửi hương thơm cô, cơ thể bắt đầu thức tỉnh, rạo rực. Thời tiết ngày càng nóng, da thịt 2 dán chặt , tim cô đập thình thịch, mặt bất giác đỏ bừng.

Nam nữ thanh niên đều ở độ tuổi huyết khí phương cương, chung một giường thế đúng là dằn vặt vô cùng. Cô nghĩ nhanh lên, nhanh chóng giải quyết xong việc, để chân của Giang Huân mau chóng bình phục.

Hôm .

Lúc Diệp Lê làm, gặp Hoàng Tú Tú.

“Chị Tú, làm ạ?” Cô chào Hoàng Tú Tú.

Hoàng Tú Tú tài nào nổi! Nếu hôm qua Diệp Lê xen , thể mất hết mặt mũi như ? con là thế, dù trong lòng vạn phần vui, nổi, nhưng cũng ép .

“Ừ, làm. Không làm thì ai nuôi 3 con chúng ? Chúng giống cô, thế, vớ đàn ông như Giang Huân! Chồng c.h.ế.t của mệnh bạc quá…”

Diệp Lê thấy cô giở bài cũ, bèn : “Chị Tú đừng , phúc của chị còn ở phía mà! Hôm nay đơn vị việc, nhé!”

Nói xong, Diệp Lê như một cơn gió rời khỏi cổng khu tập thể.

Hoàng Tú Tú bóng lưng cô, hừ lạnh một tiếng: “Hừ! Nói thì lắm! Phúc của … Phúc của chính là cô rời khỏi Giang Huân, gả cho Giang Huân!”

Lúc , trong lòng cô hận Diệp Lê thấu xương, nếu vì Diệp Lê, khi cô gả cho Giang Huân ! Không cần sính lễ! Chủ động gả cho Giang Huân, hết màn đến màn khác, thật khiến cảm thấy cô cao thượng!

Tính toán! Tất cả đều là tính toán! Đây là tính toán tiền trong túi của Giang Huân!

Hoàng Tú Tú thầm mắng Diệp Lê một trăm trong lòng mới làm.

Diệp Lê dĩ nhiên thấy Hoàng Tú Tú mắng , nhưng hiểu trọng sinh , nhiều giác quan của cô nhạy bén hơn nhiều. Dù cô thấy Hoàng Tú Tú mắng lưng, nhưng cô thể cảm nhận một ánh mắt từ phía cứ chằm chằm , như xuyên thủng một lỗ lớn cô. Cô , đó là oán niệm của Hoàng Tú Tú. Dù , tối qua chính cô phá hỏng “chuyện ” của Hoàng Tú Tú.

Diệp Lê quan tâm nhiều như , cô chỉ một lòng chữa khỏi chân cho Giang Huân, gây dựng chút sự nghiệp, để một cuộc sống thoải mái.

Đến xưởng làm việc bao lâu, Trưởng khoa Lưu Hoa đến tìm Diệp Lê.

“Diệp Lê, cô một thời gian xuất vải , dạo yên ắng ít, cô tìm cơ hội xử lý hết chỗ vải tồn trong kho nhé!”

Đợi lô đó xuất xong, tâm sự của xưởng trưởng cũng coi như xong, còn lo ngay ngáy vì lô vải đó nữa.

“Được ạ!” Diệp Lê gật đầu đồng ý: “Vậy lát nữa sẽ với bạn của , bảo cô thể hành động .”

Lưu Hoa gật đầu, cô giơ cổ tay lên đồng hồ: “Dù bây giờ trong xưởng cũng việc gì, cô tòa soạn báo một chuyến , gửi mấy bản thảo ca ngợi nữ công nhân dệt của chúng , xem đăng bài nào !”

Loading...