Giọng rít gào, cuồng loạn của một nữ nhân, giữa màn đêm tĩnh mịch càng thêm chói tai, rợn .
"Ngươi cũng giống hệt phụ ngươi!"
4
Lần đầu tiên diện kiến mẫu Bạch Hạc là một buổi tối, lúc xách rác đổ thì tình cờ chạm mặt.
Hoàn khác xa với những gì tưởng tượng.
Đó là một phụ nhân vô cùng tiều tụy, tang thương, nhất cử nhất động đều toát lên sự bất mãn với cả thế giới .
Nhìn bà tranh cãi nảy lửa với một lão giả thu gom phế liệu chỉ vì một món đồ lặt vặt, thật sự tài nào liên hệ bà với một Bạch Hạc thanh tao, sạch sẽ .
Ta ném rác thùng, bà liền đưa mắt sang.
Đôi lông mày thanh tú nhíu , bà mở lời với : "Ngươi đợi một lát."
Xuất phát từ phép tắc kính trọng trưởng bối, ngoan ngoãn cạnh thùng rác, chứng kiến trọn vẹn màn cãi vã giữa bà và vị lão giả .
Cãi xong, bà liếc một cái bước về.
Ta vô cùng nhu thuận theo lưng bà .
Đi một đoạn, bà đột nhiên cất giọng từ phía : "Sau hãy tránh xa Tiểu Hạc nhà một chút."
Ta ngờ bà mở miệng buông lời cay nghiệt như .
Còn kịp phản ứng, bà tiếp lời: "Ngươi xứng với nó , thu mấy cái tâm tư vụn vặt của ngươi ."
Nói cái gì trời?
Lẽ nào bà cho rằng đang quyến rũ Bạch Hạc ?
Trời đất ơi, đang cứu mạng bà đấy!
Nếu vì bảo tính mạng, thử hỏi ai rảnh rỗi ngày ngày vây quanh một tên sát nhân cơ chứ.
"Sao dì xứng?" Nổi m.á.u phản nghịch, buông lời đáp trả, "Biết chúng là kim đồng ngọc nữ, trời sinh một cặp thì !"
Lời tuyệt đối chỉ là sướng miệng nhất thời, tuyệt ý gì khác.
Ai dè Bạch Hạc tình cờ .
Ta lách qua mẫu Bạch Hạc, bạch bạch bạch chạy lên lầu, lúc đến khúc cua suýt nữa thì đ.â.m sầm .
Không đó bao lâu .
Hắn trân trân , trong đôi mắt đen đặc chẳng thể tâm tư gì.
Ta cũng ngẩn , đầu óc kịp xoay chuyển. Nhớ câu hàm hồ , chỉ hận thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống cho bớt nhục nhã, lập tức lách qua , bạch bạch bạch chạy thẳng lên nhà.
Đến khi về phòng vật giường, mới vỗ trán bừng tỉnh. Đây chẳng là chuyện ?
Chẳng ông trời đang giúp ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-sinh-sau-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/chuong-4.html.]
Ta bỏ chạy cái gì chứ? Có gì chạy cơ chứ!
Vừa nên nhân cơ hội thốt thêm vài lời ngon ngọt để kéo gần cách mới đúng.
Cái hệ thống rách nát làm ? Lúc nên thì nó cướp lời, lúc cần thì nó câm như hến.
"Thỉnh ký chủ tự chủ thành nhiệm vụ, đừng đổ tại hệ thống chúng ."
……
Rất nhanh đến ngày báo danh nhập học tại đại học.
Lâm Di theo sát phía , cũng giống như bao vị phụ tân sinh khác, ánh mắt tràn ngập sự tò mò với ngôi trường .
Chỉ là, vốn còn là tân sinh nữa .
"Bạch Hạc cũng học trường , con học hỏi cho . Ở trường nhớ ăn uống đầy đủ, thiếu tiền thì đừng mạnh miệng, với mẫu ..."
Lâm Di một mặt giúp dọn dẹp giường chiếu tươm tất, một mặt quản ngại phiền hà mà ân cần dặn dò .
Bóng lưng của bà như trùng lặp với hình bóng mẫu mấy năm về .
Bỗng nhiên mũi cay xè.
Ta nhớ mẫu quá.
"Ký chủ thoát ly khỏi tuyến nhiệm vụ." Giọng máy móc vô tình cất lên nhắc nhở hết tới khác.
Ý là phép tự ý tìm "chính " đang học cao trung, cũng phép gặp phụ mẫu của .
Ta chỉ thể an phận nương náu trong xác của Đường Uyển Quân.
Ngày qua ngày suy tính xem làm thế nào để thành cái nhiệm vụ đáng c.h.ế.t .
"Quân Quân, con ? Thấy trong khỏe ư?" Lâm Di đầu , lo lắng .
Ta chớp chớp mắt, nén ngược dòng lệ tuôn trào, mỉm đáp: "Con luyến tiếc thôi."
"Cái con bé ngốc , cách xa là mấy ."
Câu vang lên giống hệt những lời mẫu từng năm xưa.
Ta chợt nảy một ý niệm, liệu ba năm , thể gặp họ một tại ngôi trường ...
5
Hệ thống quả là vạn năng.
Dưới sự dẫn dắt của hệ thống, "tình cờ" chạm mặt Bạch Hạc ở nhà ăn vô .
Sớm thành nhiệm vụ lấy "Áo choàng Ma nữ".
Thần kỳ , thực sự còn cảm thấy sợ hãi Bạch Hạc nữa.
Chẳng rõ là nhờ công hiệu của "Áo choàng Ma nữ", là vì tiếp xúc nhiều với , chợt nhận cũng đến mức quá đáng sợ như tưởng.