Tôi cũng thấy bất lực: "Thôi kệ ạ, giờ cũng chẳng rõ ràng , cứ để đến tháng năm tính tiếp."
" , cô cả còn con làm phù dâu cho chị Nam nữa đấy." Mẹ bồi thêm một câu.
Tôi ngạc nhiên: "Con ạ?"
"Ừ, cô cháu bảo con với chị Nam chơi với , làm phù dâu cùng đoàn đưa dâu cho tình cảm."
Tôi lập tức xua tay từ chối: "Con làm , con làm gì thời gian ạ."
Mẹ gật đầu đồng ý: "Mẹ cũng thấy thế, con đang học lớp 12 , thời gian mà làm phù dâu, nên từ chối hộ con . Cũng vì con làm phù dâu nên cô cháu càng bố con đấy."
Tôi hiểu rõ lắm những quy tắc xã giao giữa lớn, nhưng luôn dành sự tôn trọng cho họ.
Đây là những mối quan hệ kéo qua kéo của thế hệ , dù thì họ cũng sẽ tự cách thương lượng thỏa.
Là phận con cháu, cứ phụ trách việc ăn uống vui vẻ là .
Kỳ nghỉ Tết năm 2005 trôi qua thật nhanh. Khi cả nhà vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ ấm áp thì khoác ba lô trở trường.
Năm mới khí thế mới, mỗi học sinh đều diện quần áo mới, nhưng cũng chỉ là mặc bên trong, bên ngoài vẫn khoác thêm áo đồng phục.
Huyện Hoài Khê ở vùng Giang Nam, mùa đông ẩm lạnh, thời điểm Tết cũng chính là lúc cái rét đạt đến đỉnh điểm.
Thế là ai nấy đều mặc áo lông vũ thật dày bên trong cố lèn thêm cái áo đồng phục ngoài. Áo lông vũ vốn phồng, khiến áo đồng phục bọc ngoài căng cứng, trông ai cũng tròn ủng như mấy con chim cánh cụt béo.
Thêm đó là trời tạnh mưa, mặt đường đóng băng trơn tuột. Trên đường ăn cơm ở căng tin, ít bạn học trượt chân ngã đau điếng.
Đến giờ tự học trưa, thầy Trương Bái Hòa bước vỗ tay, đ.á.n.h thức những học sinh còn đang mơ màng: "Cả lớp dậy hết , xuống lầu hoạt động chân tay chút nào. Ủy viên lao động dẫn đội, xuống phòng thiết lấy dụng cụ làm việc."
"Hả?"
"Hả cái gì mà hả, thầy hiệu trưởng lệnh . Để tránh việc các em gặp sự cố đáng , gây những thương tích đáng tiếc, hiện tại trường sẽ tham gia hoạt động dọn dẹp và phá băng."
"Làm gì chuyện trường hả thầy, em thấy mỗi khối 12 thôi."
"Khối 12 các em đủ đông ? Tận mười hai lớp đấy, mau xuống lầu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-99.html.]
Thầy Trương gọi lớp trưởng , bàn giao khu vực mà lớp 12A1 cần chịu trách nhiệm.
Lớp trưởng cầm tờ giấy A4, cùng ủy viên lao động dẫn cả lớp xuống lầu. Sau khi mỗi nhận một đôi găng tay len và di chuyển đến khu vực phân công, chúng mới nhận chẳng hề chuyện khối cùng làm.
"Một lớp chuyên văn, một lớp chuyên lý. Hay thật đấy, hóa là nhắm đúng hai lớp để hành hạ đây mà." Có bạn lầm bầm phàn nàn.
Lớp trưởng lắc đầu giải thích: "Mấy ngày tới vẫn còn mưa, mặt đường ngày nào cũng sẽ đóng băng thôi, nên mỗi ngày sẽ hai lớp luân phiên dọn dẹp."
Nghe , mới thấy nguôi ngoai đôi chút.
Tôi, Thường Tâm Duyệt và vài bạn khác đang dùng xẻng phá lớp băng bên cạnh căng tin, làm rôm rả chuyện trò.
"Lúc nãy xuống lầu thì ai nấy đều than ngắn thở dài, thế mà bây giờ chơi vui hơn ai hết."
"Chứ còn gì nữa, lớp băng bẩn thế mà mấy ông con trai cũng bốc lên nghịch , tớ còn thấy nếm thử xem vị nó thế nào nữa cơ."
"Mọi làm chậm quá, chắc chẳng ai xong sớm để lớp tự học ."
"Đến cả học bá đầu khối cũng đang lười kìa, hi hi..."
Tiếng đùa bên cạnh hề nhỏ, dĩ nhiên là lọt sạch tai và Thường Tâm Duyệt.
Tôi tạm dừng câu chuyện, trêu chọc: "Này Thường Tâm Duyệt, các bạn bảo đang lười kìa."
Thường Tâm Duyệt vẫn thản nhiên, thậm chí còn gật đầu: "Ừ, tớ đang lười đấy, lười một cách công khai luôn."
Chương 25.
Hoạt động dọn băng trong giờ giải lao coi là niềm vui duy nhất của học sinh khối 12 những giờ học căng thẳng. Ai cũng miệng thì kêu "mệt quá", " làm", nhưng nào xuống lầu cũng hăng hái hơn bất cứ ai.
Thậm chí còn lén cầu trời khấn Phật mỗi giờ tan học: "Mưa nữa , lạnh nữa để còn đóng băng, con yêu lao động lắm."
Ban giám hiệu thấy đám học trò vốn đang ủ rũ bỗng trở nên rạng rỡ hẳn lên, thế là bèn đưa một quy định bất thành văn.
"Bắt đầu từ khóa lớp 12 năm nay của các em, mỗi chiều thứ Năm sẽ dành một tiết học để làm tổng vệ sinh." Thầy Trương Bái Hòa thông báo tin ngay lớp.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cứ ngỡ học sinh sẽ ồn ào phản đối như khi, nào ngờ cả lớp im phăng phắc, chẳng ai câu nào.