Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không khí… im lặng đến mức đáng sợ.
📩 “Người cô tin nhất… chính là khiến cô c.h.ế.t.”
Cô vẫn .
Không chớp mắt.
Ánh mắt đầu tiên…
còn chắc chắn.
“Có chuyện gì?”
Anh hỏi.
Giọng vẫn trầm.
Vẫn kiểm soát.
—
nhận .
Cô im lặng một giây.
Rồi—
giơ điện thoại lên.
Không giấu.
Không né tránh.
Anh .
Đọc.
Một giây.
Hai giây.
Không phản ứng.
Quá bình tĩnh.
Quá… bình thường.
“Em tin?”
Anh hỏi.
Cô trả lời ngay.
Chỉ .
“Anh nghĩ em nên tin ?”
Một câu hỏi.
Ngược .
Không khí…
trở nên sắc lạnh.
Anh bước tới.
Không nhanh.
từng bước…
đều khiến tim lệch nhịp.
Dừng mặt cô.
Khoảng cách gần.
Rất gần.
“Vậy nếu…”
Giọng hạ xuống.
“… đó là .”
Một câu .
Không cao.
—
như một nhát cắt thẳng khí.
Cô khựng .
Tim…
lệch một nhịp rõ ràng.
ánh mắt—
rời .
“Vậy em sẽ làm gì?”
Anh hỏi.
Không né.
Không tránh.
Ánh mắt …
sâu đến mức khiến là thật.
Cô .
Một giây.
Hai giây.
Rồi—
cô tiến lên.
Khoảng cách biến mất.
Bàn tay cô đặt lên n.g.ự.c .
Cảm nhận rõ—
nhịp tim.
“Em sẽ chạy.”
Cô .
Giọng khẽ.
“Em sẽ ở …”
Một giây dừng.
“…để xem định làm gì em .”
Không khí—
bùng lên.
Ánh mắt tối .
“Em đúng là…”
Anh khàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-sinh-lan-nay-em-khong-tron-anh/chuong-16-neu-la-anh-em-se-lam-gi.html.]
“… sợ.”
Cô khẽ .
“Em chỉ thua.”
Một câu .
Đủ để khiến giới hạn…
đẩy đến sát mép.
Anh kéo cô .
Lần —
chậm.
Không dò.
Mà là—
khẳng định.
Không gian hẹp.
Cơ thể gần đến mức còn trống.
—
giống những .
Không bùng nổ.
Mà là—
nguy hiểm kiểm soát.
Hơi thở lướt qua cổ cô.
“Vậy em cho kỹ.”
Anh .
“…xem là đó .”
Cô né.
Chỉ ngẩng đầu.
Khoảng cách…
tự cô xóa bỏ.
Khoảnh khắc đó—
còn là ai chiếm hữu ai.
Mà là—
hai cùng lao một thứ nguy hiểm.
Khi tách —
cả hai đều rời.
Chỉ đó.
Quá gần.
Quá căng.
“Anh phủ nhận.”
Cô .
Giọng nhẹ.
Anh cô.
“Em cũng rời .”
Không ai thắng.
Không ai thua.
Chỉ —
càng lún sâu.
lúc đó—
TING.
Điện thoại rung.
Anh liếc xuống.
Một tin nhắn.
📩 “Nếu còn diễn nữa… cô sẽ c.h.ế.t thứ hai.”
Không khí…
đóng băng.
Cô thấy.
Tim…
—
thật sự lệch nhịp.
“Anh…”
Cô khẽ.
“…họ đang chuyện với .”
Không còn là cô nữa.
Mà là—
.
Ánh mắt đổi.
Không còn bình tĩnh.
Không còn kiểm soát .
“Lần thứ hai…”
Cô lặp .
Giọng thấp.
“…nghĩa là họ chắc em c.h.ế.t.”
Một giây.
Hai giây.
Không ai gì.
—
cả hai đều hiểu.
Trò chơi …
còn đơn giản.
Và—
thể… từ .