TRỌNG SINH – LẦN NÀY EM KHÔNG TRỐN ANH - Chương 14: Ở Đây… Không Có Góc Nào An Toàn

Cập nhật lúc: 2026-04-05 12:43:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chấm đỏ… vẫn đang nhấp nháy.

Rất nhỏ.

đủ để khiến khí trong phòng… đông cứng.

Anh theo ánh mắt cô.

Chỉ một giây—

Ánh mắt đổi.

Lạnh.

Sâu.

Nguy hiểm.

“Lùi .”

Anh .

hỏi.

Chỉ lùi một bước.

Ngay lập tức—

Anh kéo cô về phía lưng .

Một động tác nhỏ.

bản năng bảo vệ.

Anh bước tới.

Không vội.

từng bước… đều mang theo áp lực nặng nề.

Đứng góc tường.

Ngẩng lên.

Chấm đỏ.

Anh gì.

Chỉ đưa tay—

RẮC.

Âm thanh khô khốc vang lên.

Chiếc camera mini… bẻ gãy.

Im lặng.

“Không chỉ một cái.”

.

Giọng thấp.

Anh .

Nhìn cô.

Cô bước tới.

Ánh mắt hề d.a.o động.

“Người đó ngu.”

Một giây dừng.

“Nếu đặt một cái… thì sẽ chỉ đặt một.”

Không khí… càng lúc càng nặng.

Anh gì.

Chỉ kéo cô gần.

Không mạnh.

chắc.

“Ở sát .”

Cô khẽ .

“Anh nghĩ như là đủ?”

Anh cúi xuống.

Khoảng cách gần đến mức nguy hiểm.

“Ít nhất…”

Giọng khàn .

“… thể bảo vệ em.”

.

Một giây.

Hai giây.

Rồi—

Cô đưa tay.

Chạm cổ .

“Anh bảo vệ kiểu ?”

Không khí…

đột ngột đổi.

Ánh mắt tối .

“Em đang thử .”

“Không.”

Cô lắc đầu.

“Em đang xem…”

Cô tiến gần hơn.

“… sẽ điên đến mức nào.”

Một câu .

Nhẹ.

khiến thứ bùng lên.

Anh kéo cô sát .

Không còn cách.

Không còn kiềm chế.

vội.

Chậm.

Căng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-sinh-lan-nay-em-khong-tron-anh/chuong-14-o-day-khong-co-goc-nao-an-toan.html.]

Nguy hiểm.

Hơi thở lướt qua cổ cô.

Không chạm.

khiến bộ cảm giác trở nên nhạy bén.

“Ở đây…”

Anh khẽ.

“… thể đang .”

Cô khẽ run.

Không vì sợ.

Mà là—

cảm giác theo dõi…

và cảm giác đang ở quá gần.

“Vậy dừng .”

.

Một giây.

Anh dừng.

Ngược

càng tiến gần hơn.

“Em nghĩ quan tâm?”

Giọng khàn xuống.

“Hay em nghĩ…”

Anh dừng sát bên tai cô.

“… sẽ để khác em như ?”

Một câu .

Lạnh.

Chiếm hữu.

Cô siết nhẹ tay.

Không lùi.

Không né.

“Vậy thì…”

khẽ.

“…đừng để họ thấy.”

Một câu .

Như mồi lửa.

Ánh mắt tối .

Anh kéo cô rời khỏi góc tường.

Đẩy tối giữa phòng—

nơi ánh sáng chiếu tới.

“Ở đây.”

Anh .

Giọng thấp.

“…chỉ thấy em.”

Không gian—

trở nên ngột ngạt.

.

Ánh mắt đầu tiên…

kiểm soát.

“Anh thật sự…”

khẽ.

“… nguy hiểm.”

Anh phủ nhận.

Chỉ cúi xuống—

Khoảng cách biến mất.

TING.

Điện thoại rung.

Cả hai cùng khựng .

Anh liếc xuống.

Một tin nhắn.

📩 “Phòng 1808. Góc trái. Hai camera.”

Không tên.

chính xác.

Anh lập tức đầu.

Nhìn về phía góc còn của căn phòng.

Ánh mắt sắc như dao.

“Có khác.”

.

Anh trả lời.

Chỉ kéo cô .

Lần

còn chậm.

Nhanh.

Dứt khoát.

“Đi.”

kịp hỏi—

kéo khỏi phòng.

Hành lang dài.

Không một bóng .

cảm giác…

ai đó đang theo sát.

Loading...