Trọn Đời Ước Nguyện Cùng Em - Chương 4:

Cập nhật lúc: 2026-05-11 05:18:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi xa một chút, Cố Gia Ý vịn thang cuốn ở tầng 4 tươi với Đơn Đan Đan: “Đan Đan, tao nghĩ ông của còn dùng như thế đấy!”

“Tao cũng còn cách nào khác nữa, nếu là khác thì tao cho mượn xài thế , ai bảo đó là Cố Gia Ý mày chứ!” Đơn Đan Đan ôm lấy cô, “Cố Gia Ý, chị đây cho mày , Vệ Thanh Lãng và Quách Duy Vi thì tính là cái rắm gì chứ, chúng thể để thua họ . Không bọn họ khoe mẽ thôi ? Chúng đóng giả thì , tao chính là để mày thiệt thòi đó!”

Cố Gia Ý khỏi cảm động, cô vẫn nhớ năm đó ở phòng ký túc xá, Đơn Đan Đan từng mạnh miệng bảo rằng: “Cố Gia Ý, tao đảm bảo nào dám làm mày đau khổ thì tao nhất định sẽ vén tay áo lên liều mạng với kẻ đó.”. Cô tin, cô vẫn luôn tin lời đó, nhưng vì tin nên buồn hơn. Bởi vì khi đột nhiên đầu , Cố Gia Ý mới nhận thanh niên mà cô từng yêu thương và chiều chuộng năm nào thực kém xa so với Đơn Đan Đan, nhỏ bạn ngốc cần lý do gì mà luôn bênh vực cô.

Đã hơn hai năm trôi qua, cô sớm còn là cô sinh viên đại học ngây thơ trong đầu chỉ tình yêu màu hồng nữa, lẽ hiện tại cô thực sự nên học cách quên chuyện! Chịu đựng nhiều năm như , Cố Gia Ý cứ tưởng sẽ bao giờ rơi thêm giọt nước mắt nào vì Vệ Thanh Lãng, thế nhưng khi Đơn Đan Đan ôm lấy cô, những giọt nước mắt đáng ghét cứ rủ rơi xuống quần áo của cô mãi. Cố Gia Ý c.ắ.n chặt môi, phát bất cứ âm thanh nào như để giữ niềm tự tôn cuối cùng của .

Ngày hôm đó trong văn phòng, Lục Hách Nam hỏi cô mãi quên Vệ Thanh Lãng đến cuối cùng là vì nhịp đập con tim của cô vẫn dành cho là vì cô kiêu ngạo, tiếc nuối những năm tháng ? Lúc đó trong lòng cô vô cùng rối rắm và mờ mịt, cô tình cảm của dành cho Vệ Thanh Lãng còn như ngày nữa . lẽ Lục Hách Nam đúng một điều, cô cố chấp như thế là vì năm đó Vệ Thanh Lãng lời nào quyết định rời . Điều cô tiếc nuối nhất suy cho cùng là do bản quá đau lòng, tự cho là đúng mà ước mơ một tương lai , mà trong ước mơ đó trùng hợp nam chính là Vệ Thanh Lãng. Hiện tại bọn họ đều trưởng thành, tuy rằng cái giá cho sự trưởng thành đau lòng, nhưng nếu cô chịu đựng qua hết thảy thì cũng nên tiếc nuối nữa.

*****

Tháng 9 năm 2008 đối với Cố Gia Ý mà là một sự khởi đầu mới, cô mang nhiều khát khao trong lòng đến với cuộc sống đại học đầy mới mẻ. Sau khi đậu trường đại học T ở địa phương như nguyện vọng của , chọn học ngành Quản lý Tài chính theo nguyện vọng của cha , nguyện vọng về những năm tháng đại học của cô chính thức bắt đầu, lúc đó cô còn cho rằng cuộc đời của sẽ luôn thuận lợi như thế, thuận buồm xuôi gió, một đường lên.

Cố Gia Ý ở chung phòng ký túc xá với hai cô gái, một địa phương giống cô tên là Đơn Đan Đan, còn Tô Châu tên Hạ Viện, còn một cô bạn khác cũng xếp cùng phòng nhưng đến ở, nên từ đó phòng 608 liền trở thành thiên đường riêng của ba các cô.

Ở đại học, cách đơn giản nhất khiến mối quan hệ của các cô gái cùng ký túc xá thiết hơn chính là thông qua các cuộc chuyện phiếm, nên buổi tối đầu tiên ở đại học, Cố Gia Ý hết các tật của mặc dù chúng đến mức quá đáng lắm. Cũng trong đêm hôm đó, ngoại trừ Hạ Viện là duy nhất bạn trai, cô cùng Đơn Đan Đan đều về mẫu thích. Tình yêu vườn trường mà, cô gái nào mà chẳng chút khát khao cùng mơ mộng chứ, Cố Gia Ý thích một trai sạch sẽ, dịu dàng và lương thiện như ánh mặt trời. Người đó cần trai đến mức khiến ghen tị, cũng cần là xuất chúng ai gặp cũng thích, cô chỉ hy vọng trai đó là đủ bao dung với cô, chỉ là lúc đó cô nghĩ tình yêu mà mong đợi sẽ đến nhanh và dễ dàng như .

Đợt huấn luyện quân sự đó chính là cơn ác mộng của các cô gái. Lãnh đạo nhà trường vì để rèn luyện ý chí và thể lực nhất cho tân sinh viên nên đặc biệt mời các quân nhân từ đội đặc cảnh đến để chỉ dạy cho các cô. Từ việc mê mệt vẻ của các quân nhân đến việc họ “tra tấn” lóc kêu cha gọi , tất cả đều trở thành lý do để đám nữ sinh các cô phàn nàn về sự vô nhân đạo của nhà trường trong giờ nghỉ giải lao.

Cố Gia Ý cũng ngoại lệ, bởi vì cô học kém nhất chính là môn thể dục. Dù là hồi cấp hai cấp ba, mỗi cô thi chạy 800m đều là do giáo viên thể d.ụ.c miễn cưỡng cho qua, mà hiện tại huấn luyện quân sự tính như thế, cô thể than phiền .

Sinh viên ngành Quản lý Tài chính chia làm hai trung đội, xếp cùng nửa nữ sinh viên bên chuyên ngành Quản lý Công thương. Cố Gia Ý cùng Đơn Đan Đan xếp cùng một trung đội, tuy rằng trái xa nhưng còn may mắn hơn Hạ Viện, cô bạn điều đến một trung đội khác. Chỉ trong vài ba ngày học, Cố Gia Ý sở hữu cho một làn da rám nắng khỏe mạnh.

Giáo viên hướng dẫn của các cô là một trai cao 1m8, giọng Sơn Đông. Khổ một nỗi, Cố Gia Ý là một đứa rành giọng địa phương, nên mỗi thầy hướng dẫn hô khẩu hiệu cô đều phản ứng chậm mất ba nhịp, từ đó bạn bè thiết liền đặt cho cô biệt danh “Cố chậm chạp”.

Có lúc ngay cả thầy hướng dẫn cũng đau đầu bất lực hỏi cô: “Sao là em nữa? Tôi nghĩ tiếng địa phương của cũng khá chuẩn đấy chứ!” Mà mỗi giáo viên hướng dẫn xong câu đó, các bạn học trong đội đều nhịn lớn. Ai cũng ngày đầu tiên tập huấn, khi hướng dẫn hô khẩu lệnh xong lập tức xuất hiện ít động tác kỳ quái trong hàng ngũ, mà tất cả đều vì tiếng phổ thông “chuẩn” của thầy cộng thêm tốc độ quá nhanh.

Khi đó các cô gái ngoài than phiền về việc học trong giờ nghỉ, đề tài đến nhiều hơn cả là về các bạn học mới trong lớp . Ví dụ như Cố Gia Ý luôn thấy một cái tên từ cô bạn học Quản lý Công thương gần .

“Vệ Thanh Lãng lớp bọn tớ hát đó. Tối hôm , bọn tớ tổ chức tiệc khi tập huấn xong, lên hát mở đầu, lúc đó bọn tớ đều tưởng rằng hát nhép chứ.”

“Hình như Quách Duy Vi quan hệ với , chừng họ sẽ trở thành cặp đôi đầu tiên của lớp nhỉ.”

Ở tuổi mười bảy, mười tám việc ăn dưa hóng chuyện của khác lẽ là việc khó cưỡng nhất, nên Cố Gia Ý cùng Đơn Đan Đan một bên tám chuyện, bên còn tránh thấy cuộc trò chuyện của các cô gái bàn bên. Không Vệ Thanh Lãng trông như thế nào nhỉ? Cố Gia Ý nghĩ ngợi, một trai các cô bạn cùng lớp khen ngợi nhiều như thế chắc hẳn là một sinh viên chăm chỉ. Nghe bọn họ tâng bốc như , cô bỗng cảm thấy cũng hát một !

“Một hai, một hai, một hai ba bốn.”

Trong lúc các cô gái còn đang buôn chuyện thì từ sân tập phía Đông vang lên tiếng hô đồng thanh của các nam sinh viên. Cố Gia Ý giương mắt lên liền thấy bọn con trai da ngăm mặc quân phục đang chạy chậm về phía họ.

Là ai huấn luyện quân sự là thời gian dễ dàng nảy sinh tình yêu nhất ? Bọn họ đều rám nắng như than đen thế , nếu vẫn thể lọt mắt thì quả thực là tình yêu đích thực mà!

“Phó đội trưởng trung đội bốn của tiểu đoàn ba bước khỏi hàng.” Giáo viên hướng dẫn của trung đội bốn nghiêm trong bộ quân phục, giọng mạnh mẽ khiến cho các cô gái bên cũng chút lo sợ.

“Có.” Phó đội trưởng trung đội bốn bước khỏi hàng, nghiêm trang chào, đó với các cô gái ở trung đội hai: “Các bạn nữ ở trung đội hai, chúng là trung đội Quản lý Công thương và Tài chính, mời các bạn phiên lật thẻ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tron-doi-uoc-nguyen-cung-em/chuong-4.html.]

“Phốc……”

“Haha……”

“Trời ơi, vị phó đội trưởng thật thú vị mà.” Đơn Đan Đan thì thầm tai Cố Gia Ý, “Còn lật thẻ nữa chứ, bộ là hoàng đế cổ đại lật thẻ để thị tẩm phi tần ?”

“Trương Siêu, lật thẻ là , còn mau giải thích rõ ràng cho bọn ?”

Cố Gia Ý xung quanh, hóa là cô bạn thường xuyên tám chuyện với cả đám con gái và bọn con trai trong lớp. Nhờ những câu chuyện phiếm mấy ngày nay mà Cố Gia Ý nhanh chóng nhớ Trương Siêu chính là lớp trưởng của lớp cô .

Trương Siêu nham nhở, hàm răng trắng sáng lộ , trong biểu cảm một niềm vui khó hiểu, “Học tập kết hợp với nghỉ ngơi, cũng giống như nam nữ phối hợp làm việc với để mệt mỏi, cho nên… các bạn nữ xinh , là chúng cùng xuống chơi một trò chơi để gia tăng tình cảm ?”

“Thế chơi gì đây?”

“Như , chúng đ.á.n.h trống truyền hoa, đều chuẩn ở đây hết .” Vừa , bạn liền thật thà vui vẻ lấy điện thoại , bắt đầu phát tiếng trống, “Hoa tới tay ai, đó biểu diễn một tiết mục.”

Không ngờ là đến cả giáo viên hướng dẫn của cả hai trung đội đều đồng lòng lên tiếng ngăn cản mà còn dung túng cho hành động của các cô sinh viên hoạt động mệt mỏi bấy lâu. Mấy ngày ở cùng , các giáo viên sớm còn vẻ nghiêm khắc và quy củ như lúc đầu, tuy rằng lúc huấn luyện vẫn như một dám làm hai nhưng trong thời gian nghỉ ngơi dễ chuyện hơn , thậm chí ở vòng đ.á.n.h trống truyền hoa thứ nhất vài bạn nam còn bạo gan ném khăn tay về phía vị giáo viên hướng dẫn của trung đội bốn.

Qua các vòng chơi, các bạn học khăn tay tấn công trúng đều lựa chọn hát hoặc là thơ, Cố Gia Ý mỉm hòa đám đông hò hét nhưng trong lòng khỏi lo lắng nghĩ nếu cuối cùng truyền đến tay cô thì cô làm gì đây? Hát ? cô mù nhạc lý. Nhảy ? tay chân cô thể phối hợp nhịp nhàng . Cố Gia Ý gắt gao chằm chằm chiếc khăn tay thêu hình hoa cúc, xui xẻo là sợ cái gì thì cái đó liền tới. Khi chiếc khăn đến tay Cố Gia Ý, lúc cô đang chuẩn dùng tốc độ nhanh nhất ném nó sang bên cho Đơn Đan Đan thì tiếng trống trong điện thoại của Trương Siêu đột ngột dừng .

“Cố chậm chạp, mau biểu diễn một tiết mục !”

“Cố chậm chạp, mau lên!”

Khi trêu chọc trở thành , Cố Gia Ý nước mắt, cô thực sự làm gì cả, nhịp điệu của cô sợ là đến cả ông trời cũng hoảng hốt. Trong lòng rối rắm, do dự một lát, cô vẫn phản ứng chậm mất ba nhịp mà dậy, suy nghĩ lấy can đảm để hát lệch nhịp bài “Ngôi nhỏ” đây.

Cố Gia Ý đó bao lâu, chỉ nhớ đến cuối cùng Trương Siêu chịu nữa mà lên tiếng giúp cô: “Hình như gọi là Cố chậm chạp ? Hay là thế , thể tìm giúp đỡ , ai cũng cả, tùy .”

Hai mắt Cố Gia Ý sáng lên cô chợt nhớ đến cái tên mấy ngày nay hai tai cứ ép lấy, hình như đó hát thì : “Vệ Thanh Lãng ?”

“Biết nha~”

“Vệ Thanh Lãng a ~”

“C.h.ế.t tiệt, bọn con gái các đều chỉ đến tên hoàng t.ử tình ca đó thôi ?”

Giữa tiếng hò hét ầm ĩ xung quanh, Cố Gia Ý mới phản ứng chậm mà nhận , cái tên cô chỉ là đang nghĩ trong đầu thôi mà, ngoài mất ? Mặt cô ngày càng đỏ hơn, tay chân luống cuống vô thức về đám nam sinh ở phía đối diện. Thực cô suy nghĩ đơn giản, dù thì chuyện hổ như cũng làm , chi bằng nhận tiện cơ hội xem mặt mũi bạn trông , thế mới uổng phí sự hò hét của các bạn học chứ.

Mà Vệ Thanh Lãng ở bên lẽ cũng nghĩ đến tên của sẽ gọi tự nhiên và trực tiếp như từ một cô bạn lớp khác. Cậu chậm rãi dậy, khỏi tò mò mà về phía cô gái mặt đỏ ửng đang lo sợ giữa đám đông.

Nhiều năm đó khi Cố Gia Ý nhớ ánh mắt ngày hôm đó Vệ Thanh Lãng đều tự hỏi, nếu như những tiếng hò hét , nếu như sự cổ vũ của các bạn học thì chuyện đó sẽ nhỉ? đời làm gì hai chữ “nếu như” . Cố Gia Ý chỉ nhớ năm đó, một trai vẻ ngoài sạch sẽ tháo mũ xuống, ánh mặt trời nóng bức, bước từng bước về phía cô với nụ rạng rỡ môi, trong ánh mắt ngập tràn ý .

Hóa , chính là Vệ Thanh Lãng.  

Loading...