Trọn Đời Ước Nguyện Cùng Em - Chương 1:
Cập nhật lúc: 2026-05-11 05:17:16
Lượt xem: 0
Tiết trời tháng năm, ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian ấm áp làm say lòng , thoảng qua một làn gió nhẹ. Cố Gia Ý chống cằm những tòa nhà trung tâm thương mại và những cửa hàng lướt qua bên ngoài cửa sổ xe nhưng ý định tận hưởng ánh nắng vàng ấm áp. Cuối cùng chiếc xe taxi cũng dừng cửa của một tòa nhà cao tầng. Lấy chiếc thẻ chuẩn sẵn ở trong túi , đợi tài xế quẹt thẻ xong, cô lập tức mở cửa bước xuống một phút chậm trễ. Những ở tầng hai mươi lăm chắc chắn đang sốt ruột lắm . Nghĩ đến cuộc điện thoại khẩn của Phương Nham chừng mười lăm phút , cô thể nhanh chân hơn nữa.
Phương Nham gì nhỉ? Cô cố nhớ , ha ha, sếp Lục đang tức xì khói ? Rồi thì áp suất khí ở văn phòng thấp lắm hả? Nghĩ tới đây, Cố Gia Ý nhịn mà bật thành tiếng. Hà cớ gì Lục Hách Nam tức giận mà bọn họ tìm cô? Chẳng lẽ bọn họ quên mất cô bạn gái chính thức của là Đơn Đan Đan ? Cứ gọi cho cô một cuộc điện thoại chẳng dễ hơn là tìm cô ?
Nghĩ kỹ , cô cảm thấy thật quá là t.h.ả.m hại . Đám dám chắc là sợ Đơn Đan Đan tính tình nóng nảy cho nên mới hết lượt khác gọi điện tìm cô tới dập lửa. Thề trời , một chiêu xài quá nhiều sẽ ngày phản tác dụng. Cô rõ hôm nay vì chuyện gì mà khiến Lục Hách Nam bực bội đến mức biến công ty thành cái hầm băng nữa ?
Khi Cố Gia Ý lơ đễnh bước sảnh tầng một, cánh cửa thang máy chính ở bên tay đang từ từ khép trong khi thang máy ngày bên cạnh đang ngừng chớp nháy con hiển thị ở tầng 33. Nghĩ đến vẻ mặt đau khổ của Phương Nham, cô thoáng lo lắng, vội vàng chạy tới thang máy, đôi giày cao gót bảy phân chân ngừng phát tiếng lọc cọc gõ sàn. Khi cửa thang máy chỉ còn đúng một khe hở nhỏ xíu nữa là đóng kín, cô khựng , chấp nhận thua cuộc, an phận chờ đợi lượt thang tiếp theo thì bỗng dưng cánh cửa mở .
"Cảm ơn!”
Cố Gia Ý thở hắt một nhẹ nhõm, ánh mắt dừng ở một đôi mắt dịu dàng. Một đàn ông mặc bộ vest màu xám bạc, một tay đút túi quần, tay còn nhấn nút giữ cửa. Rõ ràng bên trong thang máy còn hai đàn ông khác nữa nhưng ngay từ cái liếc mắt đầu tiên cô chỉ thấy .
"Cô gái, cô định ?”
Người đàn ông mặc áo sơ mi màu hồng nhạt bên cạnh đôi mắt hoa đào, miệng tủm tỉm cô đang ngẩn tò te ở cửa thang máy, như thể quá quen với việc , ánh mắt của mang vẻ trêu chọc ngầm đ.á.n.h giá cô khiến cô bất giác đỏ mặt. Cố Gia Ý cúi thấp đầu bước trong thang máy, thẳng tới trong góc, bộ dạng nhút nhát dám ngẩng đầu ba đàn ông. Cô tuyệt đối sẽ thừa nhận sắc làm cho mê đắm tới nỗi mất hồn trong chốc lát, cũng sẽ bao giờ thừa nhận vẻ điển trai, tuấn tú của đàn ông mặc bộ vest xám , một vẻ thể là mười phân vẹn mười. Chẳng những thứ đẽ luôn sức mạnh khiến hạnh phúc ?
Nắm chặt quai túi xách trong tay, vốn dĩ cô định sẽ lên tầng 25, ai ngờ đàn ông ban nãy trêu chọc cô lên tiếng : “Này cô gái, cô cũng lên tầng 36 giống chúng luôn hử?”
Cố Gia Ý hổ ngẩng đầu, ánh mắt vẫn cố né tránh thẳng ba đàn ông, cô nhanh chóng vòng từ phía lưng ba đến sát cửa thang máy, nhấn 25, đó chuồn lẹ về vị trí ban đầu. Rõ là ngốc, nãy cô quên bấm tầng!
Hít một thật sâu cố lấy bình tĩnh, cô lặng lẽ lén bóng phản chiếu cửa thang máy. Người đàn ông ở giữa đôi mắt hoa đào và một mặc vest khác, khóe miệng nhếch lên, ngũ quan cân đối, đôi mắt trong veo. Từ lúc giúp cô nhấn giữ cửa thang máy tới giờ vẫn từng mở miệng câu nào, chỉ im lặng giữ nguyên dáng như thế, cảm giác dịu dàng xa cách. Cuối cùng, ánh mắt cô rơi bàn tay của , ngón tay dài, trắng nõn nà, lẽ là chơi đàn piano chăng? Ôi ơi, đàn ông bàn tay tuyệt đến thế khác nào là nam chính truyện ngôn tình chứ?
Cố Gia Ý dám trộm quá lâu nhưng trong lòng thấy ngứa ngáy yên, chỉ lấy điện thoại kể cho hội bạn mê trai về đàn ông cực phẩm . Cái gọi là rung rinh ? Đáng tiếc, đàn ông ngon nghẻ như một bàn cao lương mỹ vị , cô thích thì cũng…
Trái tim cô bất giác hẫng nhịp vì một cái tên bất ngờ nhảy trong đầu và cũng vì sự thất bại của chính cô. Đại khái là trong lòng mỗi một cô gái đều sẽ tồn tại một đoạn ký ức thể xóa nhòa về một khó thể quên dù tới tận cùng trời đất. Giống như Đơn Đan Đan từng , đời sẽ đôi may mắn gặp một trở thành một phần ký ức ngọt ngào, mà cô, lẽ thuộc về nhóm những xui xẻo, mỗi khi nhớ về quá khứ đều chỉ thấy bi thương. Kể từ khi đó, trong lòng cô xuất hiện một cái gai khó lòng gỡ bỏ. Nghĩ tới đây, Cố Gia Ý cũng mất hết hứng ngắm trai .
Thang máy lên tới tầng 25. Phương Nham sốt ruột chờ ở cửa thang máy, trông thấy Cố Gia Ý, hai mắt lập tức sáng lên, vội vàng hấp tấp kéo cô ngoài. Hít một thật sâu, buông lỏng bàn tay đang siết chặt, cô mỉm , bước khỏi thang máy, vờ như từng nghĩ linh tinh trong đầu, cô cất lời chòng ghẹo: “Úi chao, Tiểu Yến T.ử sếp Lục nướng chín đấy hả?”
Phương Nham tướng tá đô con, cao tận 1m83 cô kêu là Tiểu Yến Tử, tức tối đến nỗi mặt mũi đỏ bừng lên nhưng tiện ph.át ti.ết, chỉ thể dậm chân liên tục: “Bà cố ơi, dì nhỏ của ơi, cả công ty đều đang trông chờ ở cô cả đấy. Cô mà tới thì cả lũ bọn chỉ còn nước đợi nhà tới nhận xác thôi đấy! Bà cố của ơi, xin cô lẹ lẹ cái chân lên! Giờ chỉ cô mới thể dập tắt bà hỏa đang cháy phừng phừng trong sếp Lục thôi. Cô chính là Bồ Tát sống, là nhất đời, cô…”
Anh vẫn yên ở đó lải nhải thôi, Cố Gia Ý cũng dừng chân , mỉm . Mãi đến khi tiếng cửa thang máy đóng , cô mới cất bước chân , nụ mặt mỗi lúc một đậm.
***
Trong phòng phó giám đốc ở tầng 25, một nam một nữ bên trong. Người đàn ông điển trai, nho nhã, phụ nữ thanh tú, sạch sẽ.
"Cho nên vì một chuyện cỏn con bé xíu mà cãi với Đơn Đan Đan hả?” Cố Gia Ý nghiêng đầu sang Lục Hách Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tron-doi-uoc-nguyen-cung-em/chuong-1.html.]
Lục Hách Nam câu hỏi thì xoa mái tóc ngắn, mặt nhăn mày nhó, giọng điệu kìm mà mang theo chút ảo não: “Gia Ý, em làm mà nhịn ?”
Hóa trai vẫn luôn bảo vệ cô trong ký ức cũng sẽ một ngày như thế. Cố Gia Ý khẽ , khi thấy sắc mặt của càng tệ hơn, cô đành thu nụ .
Lục Hách Nam là ai nào? Là con nuôi của cô, là trai nuôi của cô. Trong dòng họ nhà cô, Cố Gia Ý vai vế nhỏ nhất, chỉ chị em gái, em trai. Cũng may mà cô sớm nhận làm con nuôi, và cũng từ đây, Cố Gia Ý một trai, một duy nhất. Lục Hách Nam trong trí nhớ của cô luôn yêu thương cô em gái chung m.á.u mủ vô cùng, luôn đối xử với cô như hai em ruột, nâng niu, bảo vệ, chiều chuộng cô hết mực. Khó trách chỉ cần thấy sắc mặt thì đám nhân viên trong công ty sẽ lập tức tìm cô tới dập lửa bởi vì một điều đơn giản mà ai cũng , Lục Hách Nam thể giận dữ với ngoại trừ Cố Gia Ý.
"Em chứ, sai thì liệu đường chạy tìm Đơn Đan Đan nhận sai đấy. Anh cũng tính khí cô nóng nảy, hai còn ầm ĩ đến thế, giận mà ? Vả , đàn ông sẽ hơn thua với phụ nữ, nhường cô một tí thì làm ?” Cố Gia Ý nghĩ kiểu gì cũng thấy buồn . Hồi đầu cô nghĩ gì mà tác hợp cho trai thành đôi với bạn cùng phòng thời đại học của thế nhỉ? Hai họ, nữ thì nóng nảy tiếng, nam thiếu kiên nhẫn nhất khoa Quản lý tài chính. Ai mà ngờ cặp đôi cứ hễ gặp là ồn ào, chí chóe sắp bước đời sống hôn nhân ba năm yêu đương.
Thực cô ngưỡng mộ Lục Hách Nam và Đơn Đan Đan, tuy rằng cả hai đều nóng nảy, bộp chộp nhưng vẫn thể ở bên tới bây giờ há chẳng là tình yêu hảo ? Đâu giống cô, ngày êm đềm, suôn sẻ vô cùng rốt cuộc ngã khỏi sân khấu cuộc đời một cách khó hiểu.
Cố giấu cõi lòng phiền muộn, ưu tư, cô tiếp: “Sắp đính hôn tới nơi còn giận dỗi nữa! Anh mau chạy làm lành với khi tới ngày mua lễ phục , nếu thì chính là cô em gái đáng yêu, xinh nhất quả đất của đấy. Thêm nữa, nhân viên của thể nào đừng tìm em mỗi chuyện nữa ?”
Lục Hách Nam bật , đưa tay vuốt mái tóc dài của cô: “Rồi, , , sẽ tìm Đan Đan ngay lập tức. Anh nhất định sẽ để mất cô vợ tương .”
Sao để ở bên Đơn Đan Đan tới tận bây giờ hề dễ dàng chứ? Có lẽ trong tiềm thức của Lục Hách Nam sớm nhận định rằng cô sẽ vì một chuyện vặt vãn hồi mà bỏ , nên nào cãi cọ, cũng sẽ kiêng nể gì mà tỏ thái độ giận dỗi. Giống như ai đó từng , con thường tính nhất với những yêu thương và tin tưởng nhất. cái gì cũng giới hạn, thể nào lặp quá nhiều .
"Còn em ? Dạo thế nào? Ngang nhiên trốn việc chạy tới đây dập lửa ?”
Cố Gia Ý liếc xéo : “Hứ, trốn việc là vì ai nhỉ? May mà hôm nay sếp của em tới công ty, nếu thì tiền thưởng tháng em đòi trả là cái chắc!”
"Sếp em mà gì thì cứ bảo ổng tới gặp , trai nhất định sẽ bảo kê cho em, đảm bảo ai dám hó hé nửa lời!” Lục Hách Nam nghiêng cô bằng ánh mắt dịu dàng, đôi lông mày giãn lập tức cau trong giây lát.
"Vệ Thanh Lãng, nếu em tự nuôi sống em nữa, chắc chắn em sẽ theo . Em chỉ cần ôm đùi là , sẽ mãi bảo vệ em, ?” Trong trí nhớ của , từng một cô gái nhỏ nở nụ xinh như hoa, tay ôm cánh tay một đàn ông bên cạnh, một câu như thế. Chỉ là hiện tại nghĩ , nên thương cho cô gái nhỏ đây?
Cố Gia Ý khổ, hôm nay là thứ hai ! Cô dùng chất giọng nhẹ nhàng như ngày thường vẫn để che giấu năm bảy lượt gợn sóng trong lòng, : “Sếp của em hơn nhiều, chí ít thì giống , động một cái liền biến công ty thành cái tủ lạnh. Anh , nếu rảnh rỗi quá chi bằng cứ tập trung vun vén, chăm sóc cho Đan Đan . Dạo mới than thở với em là nghiện công việc, thà ôm máy tính làm việc cả ngày còn hơn ngoài dạo với bạn gái đấy.”
Lục Hách Nam thôi , đưa tay nhíu nhíu lông mày như thể đang cố xác nhận điều gì: “Nói , em làm ? Khỏi cần nghĩ cách qua mặt , em là khi em còn mặc bỉm nôi thì hát ru em ngủ ngon lành đấy, đừng hòng lừa !”
Ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn trong xanh, phía xa xa còn thể thấy một vệt mờ do một chiếc máy bay để trung. Vào khoảnh khắc , Cố Gia Ý trai hỏi thẳng, trái tim bỗng nhiên cảm thấy tủi . Cô cúi đầu, nhịn mà rơi nước mắt, lời vô cùng nhẹ nhàng: “Anh, kỳ quặc , tới bây giờ mà em vẫn còn nhớ tới !”
Hóa cô vẫn để ý, cực kỳ để ý cái xoay bước hề do dự của .
Rất lâu đó, trong văn phòng chỉ tiếng nức nở kìm nén của Cố Gia Ý, cho tới khi cô dùng tay sức gạt nước mắt đang ngừng tuôn, Lục Hách Nam mới thở dài, hai tay giữ chặt bả vai cô, ánh mắt vô cùng phức tạp: “Gia Ý, bấy lâu nay vẫn luôn hỏi em một chuyện. Mấy năm qua em vẫn mãi quên Vệ Thanh Lãng, , thứ em mãi để ý, mãi quên là nhịp đập con tim em dành cho , là ký ức về quãng thời gian học đại học của em, là hối hận, tiếc nuối?”
Cố Gia Ý, tự hỏi xem là tình yêu sự tiếc nuối? Là quên buông đoạn ký ức xưa?