TRỌN ĐỜI CHUNG MỘT CHUYẾN ĐÒ TÌNH SÂU - Biện Chi - Chương 1225: Anh nghĩ tôi đang đùa với anh sao? Tôi nói thật đấy

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:27:57
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Biển Chi ở đầu dây bên thong thả,

"Tôi lười điện thoại của ." Cố Ngôn: "Đừng mà, cứu mạng!"

Biển Chi thở dài, "Thật cách gây chuyện cho , Chu Tuế Hoài khó khăn lắm mới một kỳ nghỉ, đến phá hoại, cứ yên đó chờ ."

Mắt Cố Ngôn sáng lên, "Cảm ơn đại ca!"

Sau khi Cố Ngôn cúp điện thoại, lòng cũng yên , dứt khoát gọi điện cho Lãnh Băng Ngưng.

Nằm vali, vắt chéo chân, mở miệng : "Bố vợ, con tái hôn, thể ủng hộ con một chút ?"

Lãnh Băng Ngưng ở đầu dây bên , quả nhiên mắng Cố Ngôn một trận té tát.

Hai tên đàn em Độc Hạt xuống bên cạnh Cố Ngôn, vẻ mặt khó tả.

"Làm gì, gì thì , mặt như

táo bón ."

Hai ngẩng đầu lên, đồng loạt giơ ngón cái về phía Cố Ngôn, "Anh Ngôn, về làm trò, vẫn là làm trò nhất."

"Chị dâu như , một bao, hòa đồng với tất cả trong Độc Hạt chúng , cứ ly hôn."

"Người ly hôn , còn kết hôn , mắt tròn mắt dẹt chạy đến, vì cái gì?"

"Mắng một trận là còn nhẹ đấy, nếu là con gái hành hạ hành hạ như , g.i.ế.c mới hả giận."

" , nhưng mà, Ngôn, tái hôn thì với chị dâu, với bố vợ, đó là tự tìm mắng ?"

Cố Ngôn vali, gì.

trong lòng nghĩ: Các cái quái gì! Tôi làm để thuyết phục chị dâu , đó là chiến thuật vòng vo ? Trước tiên với Lãnh Băng Ngưng,Khi bố vợ chuyện với Lãnh Như Tuyết, dù cô đồng ý, nhưng trong lòng ấn tượng ban đầu rằng tái hôn. Sau , sẽ từ từ thâm

nhập, tin rằng tên ẻo lả Lăng

Phi sẽ hạ bệ! Biển Chi đến nhanh.

Dạ dày của Cố Ngôn vẫn luôn , đây điều trị một thời gian thì đỡ hơn nhiều, Lãnh Như Tuyết bỏ , quậy phá một thời gian, giờ e rằng bệnh cũ tái phát.

Biển Chi đến một .

Khi cô đến, cô mang theo hơn mười em của Độc Hạt, ngoài còn đưa một nhóm từ Viện nghiên cứu họ Lý đến.

TRẦN THANH TOÀN

vội bắt mạch cho Cố Ngôn, mà cùng với các nhà nghiên cứu phòng thí nghiệm.

Cố Ngôn ngăn cách bên ngoài , nghiêng đầu mấy nhưng thấy gì.

Biển Chi vốn xuất từ ngành nghiên cứu khoa học, nên cô rõ Lãnh Như Tuyết cần gì.

Trong phòng thí nghiệm bao bọc bởi một lớp vải dày, ánh sáng bên ngoài thể lọt , nhưng thể thấy bên trong đang làm gì.

Trong vòng 10 km quanh phòng thí nghiệm, tất cả những liên quan đều sơ tán, tự tay lắp

đặt thiết gây nhiễu tín hiệu, ngoài còn cho sắp xếp điều kiện nhà bếp, mỗi ngày quy định các bộ lạc lân cận gửi rau tươi đến, còn đặc biệt dẫn một nguồn nước từ núi xuống.

Sau khi thành những việc , Biển Chi mới cùng Lãnh Như Tuyết xuống ăn một bữa cơm yên .

"Cảm ơn chị Biển Chi."

Biển Chi một tiếng, "Cảm ơn gì

chứ, một nhà mà." "Bây giờ thì ."

Biển Chi gắp một đũa rau xanh, điện thoại trong túi rung lên, cô mỉm với Lãnh Như Tuyết, lấy điện thoại khỏi túi, : "Chu Tuế Hoài."

Sau đó cô chụp một bức ảnh món ăn bàn ăn cho Chu Tuế Hoài, nhấn nút ghi âm, : "Đang ăn cơm, lát nữa gọi cho ."

Biển Chi luôn mang cho cảm giác an tâm, khi Biển Chi đến, thần kinh căng thẳng của Lãnh Như Tuyết khỏi thả lỏng, cô thư thái , với Biển Chi: "Chị và rể tình cảm thật ."

Biển Chi gật đầu, "Ừm."

Nói , Biển Chi ngẩng đầu Lãnh Như Tuyết, ", cũng ngay từ đầu như ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tron-doi-chung-mot-chuyen-do-tinh-sau-bien-chi-ufzr/chuong-1225-anh-nghi-toi-dang-dua-voi-anh-sao-toi-noi-that-day.html.]

Lãnh Như Tuyết: "Hả?"

"Chồng đầu tiên của Chu Tuế Hoài, ... thích lâu, nếu luôn chờ đợi , lẽ, chúng bỏ lỡ ."

Biển Chi , Lãnh Như Tuyết, "Trong tình cảm sự công bằng, thông minh luôn yêu nhiều hơn theo cách của , ngốc nghếch tự nhiên sẽ chiếm

lợi thế, chuyện lý lẽ gì để , nếu thật sự thì..."

Biển Chi , "Thì cứ coi như đó là sự bù đắp mà ông trời dành cho bên ngốc nghếch ."

Trong tình cảm, Biển Chi tự xếp phe ngốc nghếch, còn Lãnh Như Tuyết thì thuộc về thông minh.

Lãnh Như Tuyết , "Không ."

Biển Chi thấu nhưng , : "Đương nhiên , năng lượng của các nhà khoa học chúng quý giá vô cùng, vì một kẻ ngốc thì đáng chút nào, chẳng qua là... để hưởng chút ánh sáng từ cô gái thông minh như chúng thôi."

Biển Chi luôn như , chuyện khiến thoải mái, ép buộc, cũng cường thế.

Sau bữa ăn.

Biển Chi bắt mạch cho Cố Ngôn.

Sắc mặt vốn còn hòa hoãn dần dần trở nên trầm xuống.

"Đại ca, trời ơi, chị đừng cái vẻ mặt đó," Cố Ngôn sợ khí quá nặng nề, đùa, "Chị như , em còn tưởng sắp c.h.ế.t ."

Biển Chi , vẻ mặt cô nghiêm túc.

Lãnh Như Tuyết bên cạnh, trái

tim như treo ngược.

"Đổi tay khác ." Biển Chi .

Cố Ngôn ngoan ngoãn đổi tay, ngẩng đầu thấy Lãnh Như Tuyết nhíu mày, liền nhỏ giọng an ủi: "Không , đừng lo lắng, chỉ là đến đây quen lắm, chăm sóc , ."

Lãnh Như Tuyết đáp, ánh mắt căng thẳng chằm chằm Biển Chi.

"Không đùa ," Biển Chi : "Trước đây uống rượu, hại sức khỏe , bản cũng rõ, một ngụm m.á.u trong nhà vệ sinh đại diện cho điều gì, huống hồ, đó chắc cũng đầu tiên nôn m.á.u đúng ?"

Cố Ngôn , lập tức Lãnh Như Tuyết, nháy mắt với Biển Chi, "Ấy--" một tiếng.

"Nếu là vấn đề nhỏ, đùa cho qua , nhưng Cố Ngôn," Biển Chi trầm giọng : "Nếu quý trọng bản nữa, cái thể rách nát của sẽ sống quá bốn mươi tuổi ."

Dưới ánh đèn trắng, sắc mặt Lãnh

Như Tuyết tái nhợt.

"Đại ca, chị..." Cố Ngôn nháy mắt với Biển Chi.

Biển Chi làm ngơ, "Tôi kê cho một đơn thuốc, bảy ngày xem , nếu , theo về làm kiểm tra."

Biển Chi thường những lời nghiêm trọng như , lời , bản Cố Ngôn cũng trở nên ngoan ngoãn.

Lãnh Như Tuyết lúc trở nên bình tĩnh, cô hỏi Biển Chi: "Có cần kiêng cữ gì ? Em thấy hút thuốc."

"Chua cay sống lạnh đều , ngọt--" Biển Chi chỉ cây kẹo mút trong miệng Cố Ngôn, "Cũng kiêng luôn."

Cố Ngôn định gì đó, Lãnh Như Tuyết giơ tay trực tiếp rút kẹo

trong miệng , ném thùng rác.

"Ngoài thức khuya nữa, giờ giấc điều độ, lượng vận động tự quậy phá mỗi ngày cũng đủ , cái dày dưỡng thì sẽ hỏng ."

Lãnh Như Tuyết gật đầu, ghi nhớ từng câu từng chữ.

Đợi Lãnh Như Tuyết bếp dặn dò chi tiết ăn uống, Cố Ngôn đầu

, với Biển Chi: "Đại ca, quá , đừng dọa cô , đại khái thôi là ."

Cứ tưởng là lừa tình thương.

Biển Chi cạn lời, cô trừng mắt Cố Ngôn, "Anh tưởng đùa với ? Tôi thật đấy."

Cố Ngôn: "..."

Loading...