Nghĩ nghĩ, Kỷ Minh Nguyệt liền phát hiện chỗ nào đó đúng.
… Đề tài vốn lãng mạn trong sáng, tới lượt bọn họ thì chút khuynh hướng đen tối chứ…
Cô trầm mặc suy tư một phen, cảm thấy tất cả đều là .
Chính là , đề tài gì cũng về hướng sắc tình.
Tạ Vân Trì , trấn an cô: “Được , em tiếp .”
“…” Kỷ Minh Nguyệt dừng một chút mới , “ lúc em bạn trai, chỉ cùng bạn bè chơi, đúng , chính là mấy trong nhóm của em, ?”
Tạ Vân Trì gật gật đầu.
“Bọn em năm .” Kỷ Minh Nguyệt đếm ngón tay, “Ba nữ hai nam. Lúc đầu Hạ Doanh đề nghị, hai nam sinh một toa, ba nữ sinh bọn em một toa, kết quả là Thiệu Trạch Vũ sống c.h.ế.t đồng ý.”
Tạ Vân Trì bình tĩnh: “Là thì cũng đồng ý.”
“Vì chứ?” Kỷ Minh Nguyệt khó hiểu. “Ba nữ sinh bọn em đều vui.”
Tạ Vân Trì: “Anh tưởng tượng cảnh hai nam nhân chung một gian kín thì nên cái gì.”
“…”
Vừa như , hình ảnh hiện lên đúng là chút quỷ dị…
Kỷ Minh Nguyệt bình tĩnh , bỏ qua sự tình kỳ quái mà Tạ Vân Trì tới, tiếp tục : “Nói ngắn , cuối cùng là Hạ Doanh chung với Thiệu Trạch Vũ, Bùi Hiến với Diệu Diệu, mà em, bởi vì đu đầy , nên em ở … Chờ bọn họ xuống…”
Tạ Vân Trì bật thành tiếng, thời gian, hỏi: “Kỳ thực thì một toa ba cũng vấn đề gì?”
Cô gật gật đầu.
“ em nghĩ, lỡ như bọn họ ở chung, thật sự xảy chuyện gì khó mà tiêu hóa , thì ?” Kỷ Minh Nguyệt buông tay, “Ai …”
Một câu còn dứt, cô đột nhiên Tạ Vân Trì chặn lời, “Miêu Miêu, phía .”
Kỷ Minh Nguyệt theo bản năng đầu, về phía .
Trong nháy mắt mà cô đầu, một quả pháo cực lớn b.ắ.n lên trời, khi mà Kỷ Minh Nguyệt còn lấy tinh thần, “bùm” một tiếng, pháo hoa nở rộ trong màn đêm.
Tựa hồ là bởi vì pháo hoa, khu vui chơi vẫn còn yên lặng bỗng nhiên nổ tung.
Tiếng ồn ào trong bóng đêm, Kỷ Minh Nguyệt pháo hoa, chữ hiện chính là…
“101325”
Còn phản ứng , một quả pháo khác cũng theo đó bay thẳng lên trời, quả pháo còn biến mất hẳn thì “bùm” một tiếng, là…
“242503”
Theo sát ngay phía .
Mười hai chữ , giữa trời đêm hòa , dường như còn xuyên qua mấy tầng mây, quấn lấy ánh trăng.
Màn trình diễn pháo hoa cũng từ đó bắt đầu, từng quả pháo bay lên bầu trời, lượt nở rộ.
Trong lúc nhất thời, bầu trời đêm còn sáng hơn cả ánh đèn trong khu vui chơi.
Kỷ Minh Nguyệt kinh ngạc đầu, về phía Tạ Vân Trì.
Không thấy vẻ mặt của , chỉ thấy một khuôn mặt thanh tú dần phóng đại mắt, mang theo sự ôn nhu đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-7-khu-vui-choi-4.html.]
Lấy pháo hoa rực rỡ cùng ánh đèn huy hoàng của khu vui chơi làm bối cảnh, thở của và cô hòa , triền miên cùng .
lúc toa của bọn họ di chuyển lên vị trí cao nhất.
Một nụ hôn dịu dàng, môi chạm môi, mang chút sắc tình nào, chỉ lưu luyến cùng lãng mạn.
Dường như trong giờ phút , cả khu vui chơi đều động tĩnh.
Toàn bộ thế giới của cô chỉ còn Tạ Vân Trì, rực rỡ lóa mắt…
Làm cho lòng rung động.
Trái tim đập loạn xạ, thậm chí còn đập mạnh hơn khi lao xuống từ chỗ cao nhất của tàu lượn siêu tốc, hơn cả khi cảm thấy bản còn sống, thể hò hét, thể phấn khích, thể tin tưởng tình yêu, cho “em yêu ”.
Lông mi của Kỷ Minh Nguyệt run rẩy, thậm chí trong khoảnh khắc , cô vì rơi lệ.
Cô một thích , nhưng năm nay, khi về nước và gặp Tạ Vân Trì, cô rơi nước mắt vài .
Giống như từ khi , cuộc sống mới một sinh mệnh chỉnh.
Cô thể , thể , dám yêu, dám hét cho cả thế giới .
Sống động đến mức cô dám tưởng tượng.
Thật lâu , Tạ Vân Trì ngay ngắn, trong ánh mắt đều là cô.
“Tâm nguyện thành ?”
Kỷ Minh Nguyệt cúi đầu, nở nụ , , chỉ ngừng mà gật đầu: “Ừm.”
Nói đến cũng buồn , rõ ràng hôm nay là cô đưa Tạ Vân Trì đến thành giấc mơ thời sơ trung, mà hiện tại biến thành Tạ Vân Trì hỏi cô thành tâm nguyện .
Thật đúng là kỳ diệu.
“Anh nghĩ tới nếu như em tính đu , cũng xem pháo hoa thì sẽ phí công chuẩn ?”
Qua hồi lâu, Kỷ Minh Nguyệt mới nghĩ đến vấn đề nghiêm trọng .
Từ đầu tới cuối, Tạ Vân Trì cũng từng đề nghị đu với cô, thậm chí khi thấy cô mệt còn chủ động về nhà.
Nếu cô thật sự về, pháo hoa …
“Ừm, em đúng, nghĩ đến vấn đề nhỉ.”
Tạ Vân Trì tỏ vẻ sốt ruột.
Kỷ Minh Nguyệt chọc , đ.á.n.h một cái, “Nói chuyện đàng hoàng!”
Tạ Vân Trì cúi đầu nở nụ .
“Không .”
“Không ?” Kỷ Minh Nguyệt chớp mắt, “Sao ? Chuẩn mấy thứ tốn nhiều công sức, hơn nữa còn tính toán thời gian phù hợp, quả thực là thể sai lầm một giây nào. Nếu em xem thì đáng tiếc nha.”
Tạ Vân Trì chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: “Không .”
“Miêu Miêu, mặc kệ là em thấy , pháo hoa vẫn sẽ bắn, 242503 vẫn sẽ đuổi theo 101325.”
… Tựa như, vĩnh viễn ở phía em.
Dù ở bất cứ , chỉ cần em đầu là thể thấy.