Dựa ma lực của tiền tài, Tạ Vân Trì cùng Kỷ Minh Nguyệt cũng tốn thời gian xếp hàng, trong vòng nửa ngày chơi nhiều trò.
Tuy rằng Tạ Vân Trì vẫn kiên quyết thể hiện rằng bản sợ độ cao, nhưng bạn học Kỷ Minh Nguyệt vẫn thiện lương chơi trượt ván hình chữ U mấy trò chơi mạo hiểm khác.
Cô vỗ n.g.ự.c tự nhận: “Ừm, là em sợ độ cao.”
Tuy rằng Kỷ Minh Nguyệt , nhưng vô cùng hiểu cô như Tạ Vân Trì thể thấu ánh mắt của cô?
Ánh mắt quá trần trụi, ý là “mama hết, nhưng biện pháp, mama chính là quá thương con”.
“…”
Tạ Vân Trì trầm mặc một lát, chỉ giả bộ như hiểu ánh mắt , còn sủng nịnh mà .
Thậm chí còn quên xoa đầu Kỷ Minh Nguyệt, sờ mái tóc của cô, ngữ khí trấn an. “Được , Miêu Miêu ngoan, chúng sợ độ cao, là thích chơi, chơi mấy trò đơn giản hơn ?”
Hai nữ hài t.ử ngang qua thấy lời của Tạ Vân Trì với Kỷ Minh Nguyệt, nghiêng đầu bọn họ đầy hâm mộ.
Kỷ Minh Nguyệt thậm chí còn mơ hồ thấy một nữ hài t.ử : “Mẹ nó, nam sinh thể như , còn ôn nhu nữa? Bạn gái sợ độ cao liền thích chơi, còn xoa đầu, c.h.ế.t đây.”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy đầu dấu chấm hỏi.
Cô phát hiện.
Cô thật sự xem nhẹ trình độ mặt dày của Tạ Vân Trì.
Tạ Vân Trì còn nhíu mày cô, ấm áp: “Sao ?”
Sao ?
Không cả, chính là ám sát .
Sau đó hai thực sự chỉ chơi mấy trò đơn giản, dạo quanh mấy khu vực bán đồ lưu niệm, còn chụp nhiều ảnh.
Có một bạn trai tài đại khí thô, Kỷ Minh Nguyệt đương nhiên là in hết mấy tấm ảnh .
Có mấy tấm khiến cô đặc biệt lòng, còn in nhiều kích cỡ.
Nghĩ tới cái gì đó, Kỷ Minh Nguyệt đưa tay về phía Tạ Vân Trì, xòe bàn tay .
Biểu cảm của Tạ Vân Trì chút nghi hoặc.
“Đưa ví của cho em.”
Anh khẽ , lời mà lấy ví của , đặt trong lòng bàn tay Kỷ Minh Nguyệt.
“Em .” Động tác của Kỷ Minh Nguyệt nhanh nhẹn, lấy tấm ảnh trong ví của Tạ Vân Trì , một tấm mới in , năng hùng hồn, “Anh thể mãi ảnh của em hồi cao trung .”
“Hửm?”
“Trong ảnh thì em đổi, nhưng ở hiện thực, em sẽ…”
Kỷ Minh Nguyệt đang châm chước cách dùng từ, thấy Tạ Vân Trì tiếp: “Già.”
“…”
Cô trừng mắt Tạ Vân Trì một cái.
Tạ mang theo khát vọng sống mãnh liệt lập tức gật gật đầu, tỏ vẻ bản sai , chân thành lời xin : “Bạn gái của mãi mãi mười tám.”
Lúc Kỷ Minh Nguyệt mới .
Nhiếp ảnh gia bên cạnh vô tình đầu thì thấy cảnh , ánh mắt sáng chói, lập tức cầm máy ảnh lên, “tách” một cái liền chụp .
Đôi tình lữ dung mạo xuất sắc, nam nhân cúi đầu, hai với đối phương, tràn đầy ôn nhu cùng lưu luyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-6-khu-vui-choi-3.html.]
Chỉ cần liếc mắt là thể , hai bọn họ yêu đến mức nào mới thể như .
…
Chơi cả một ngày, mệt mỏi vui vẻ.
Đến lúc chạng vạng, khu vui chơi bật đèn.
Số lượng khách tới hề giảm so với ban ngày, ánh đèn cùng cảnh đêm khiến khu vui chơi dấy lên hương vị lãng mạn mà ban ngày .
Từng đợt gió lạnh thổi tới, tất cả sự khô nóng của ban ngày đều thổi , làm cho cảm thấy thoải mái thôi.
Kỷ Minh Nguyệt chút nổi, xung quanh còn ít trẻ con đang cầm bóng bay chạy qua chạy , nhịn mà cảm khái bọn trẻ thật sức sống.
Hai ghế nghỉ ngơi một lát, Kỷ Minh Nguyệt mệt mỏi mà dựa Tạ Vân Trì, giống như xương .
Tạ Vân Trì xoa đầu cô, hỏi: “Muốn về nhà ? Hôm nay em cũng mệt .”
Kỷ Minh Nguyệt do dự một giây, thử thời gian.
Đã còn sớm nữa, trở về cũng mất một ít thời gian, khi về còn tắm rửa, mai đến phòng thí nghiệm.
Cô đang chuẩn trả lời thì đúng lúc đầu, thấy đu ánh đèn chiếu sáng .
“Không , chúng đu .” Kỷ Minh Nguyệt kiên quyết, “Không , đu là trò chơi mà tình lữ nhất định chơi.”
Tạ Vân Trì trầm mặc hai giây.
Vậy ?
Quyển sách mà xem vấn đề ?
Hẳn là .
Bằng thì tại quyển sách đó trò chơi mà tình lữ nhất định chơi là tàu lượn siêu tốc chứ.
Nếu là tin quyển sách đó, làm thể dễ dàng đồng ý với Kỷ Minh Nguyệt chơi tàu lượn siêu tốc, còn là loại cực kỳ đáng sợ.
Kỷ Minh Nguyệt hề trong lòng Tạ Vân Trì nghĩ cái gì, cô lên, tinh thần phấn chấn, lôi kéo Tạ Vân Trì về phía đu .
Đu xếp hàng, nhưng cũng nhiều, hai tính sử dụng ma lực của tiền tài nữa, chỉ đến xếp hàng.
Đặc biệt may mắn là, đến hai thì đủ cho một vòng .
Nhân viên công tác giúp hai họ đóng cửa , Kỷ Minh Nguyệt liền Tạ Vân Trì: “Vẫn là kiểu trò chơi nhàn hạ thoải mái nhất.”
Tạ Vân Trì thử thời gian, ngoài, tính toán trong lòng một chút.
Kỷ Minh Nguyệt chú ý đến động tác của , tâm sự với Tạ Vân Trì về chuyện , “Kỳ thực em hâm mộ mấy cặp đôi thể đu với , là cái truyền thuyết gì đó mà, chỉ cần ở chỗ cao nhất hôn môi thì sẽ vĩnh viễn ở bên ? … Ôi đừng em như thế, là em hôn … Em thật đó…”
Tạ Vân Trì nhẹ bật , chậm rãi: “Không , nếu em hôn thì sẽ vui.”
Anh dừng một chút, bổ sung, “ mà em nhẹ chút.”
Lại bổ sung, “Anh tin em chỉ là chứng thực truyền thuyết mà thôi.”
Kỷ Minh Nguyệt: “?”
Tạ Vân Trì nhất định , bằng thể chuyện như ?
Lại còn “nhẹ chút”.
Hừm.
Làm hại cô bôi thuốc, còn khàn cả giọng, là ai nhỉ?