Nhận ánh mắt chăm chú của ruột cùng chồng tương lai, Kỷ Minh Nguyệt mới ý thức bản mới cái gì…
Nhất thời cảm thấy miếng sườn còn thơm nữa.
Cô ngượng ngùng buông miếng sườn đang c.ắ.n dở, vắt hết óc giải thích: “Cái , câu gì nhỉ… Nhất nhật vi sư, chung vi phụ đó, đều là một nha.”
(Nhất nhật vi sư, chung vi phụ: Một ngày làm thầy, cả đời làm cha)
Đương nhiên, tiếng “phụ” phát âm cũng chuẩn, giống…
Phu.
(Phụ - 父 – fù: cha)
(Phu - 夫 – fū: chồng)
Chúc Cầm cũng quá để ý nên thể hàm ý trong câu của con gái, chỉ cho rằng Kỷ Minh Nguyệt cũng là vì khiến Tạ Vân Trì yên tâm mà nhận lấy ý của nhà bọn họ mà thôi.
Cho nên bà với Tạ Vân Trì: “Kỳ thực phí dạy thêm là dì nên tăng, con ngại làm cái gì? Miêu Miêu hiếm khi mới học tập, thực sự là đầu tiên luôn đó, con thể dạy cho con bé mới là quan trọng.”
Tạ Vân Trì kỳ thực cũng hiểu ý của Chúc Cầm.
Dù thì dựa gia cảnh của Kỷ gia, học phí lớn bao nhiêu thì bọn họ cũng sẽ cảm thấy đắt, sẽ chỉ cảm thấy Kỷ Minh Nguyệt tiến bộ thì tất cả đều đáng giá.
chính nhận thức làm cho càng khó chịu hơn.
Tạ Vân Trì cũng tự ti, nhưng đối mặt với Kỷ Minh Nguyệt như , luôn cảm thấy bản xứng với nữ hài t.ử .
cũng , so sánh với phí t.h.u.ố.c men của ba , tất cả tự ti cùng mất mát đều chẳng là gì.
Không bằng nỗ lực thêm một chút, bình tĩnh nhận lấy.
Anh nhếch khóe môi thành một độ cong ôn nhu: “Được, cảm ơn dì Chúc, cảm ơn Minh Nguyệt, con sẽ dạy cho Minh Nguyệt thật , để ngừng tiến bộ.”
***
Mấy Thư Diệu cùng Bùi Hiến vô cùng khiếp sợ mà phát hiện, vốn cho rằng Kỷ Minh Nguyệt chỉ nỗ lực một thời gian ngắn sẽ buông bỏ chuyện học, một nữa khôi phục bản chất cá mặn, nhưng!
Sau khi tiến top 100 của kỳ thi tháng, Kỷ Minh Nguyệt mà càng thêm nỗ lực!
Kỷ Minh Nguyệt thể nỗ lực ?
Cô nghĩ đến thể dùng thành tích thi tháng tiếp theo để tăng phí dạy thêm cho Tạ Vân Trì liền vui chịu !
Nghĩ nghĩ, Kỷ Minh Nguyệt thở dài.
Bùi Hiến đưa cho cô một viên kẹo, Kỷ Minh Nguyệt bóc bỏ miệng, đó thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-58-tro-ve-20.html.]
“Kỷ đại tiểu thư ái của làm ?”
Người để tâm chuyện đời như Kỷ Minh Nguyệt mà cũng thở dài?
Kỷ Minh Nguyệt dùng bút chống đầu, thật nghiêm túc hỏi Bùi Hiến: “Cậu xem, nên làm thế nào để b.a.o n.u.ô.i Tạ Vân Trì?”
Bùi Hiến: “?”
Anh trợn tròn mắt, đ.á.n.h giá Kỷ Minh Nguyệt một phen, biểu cảm là “nhận thức của về đảo lộn trong hôm nay”, một tiếng, “Mình dã tâm lớn như đấy.”
Kỷ Minh Nguyệt trong lúc nhất thời chút cạn lời.
Quên , thời gian nghĩ mấy thứ linh tinh , còn bằng học tập cho , biến thành tích của thành tiền lương của Tạ Vân Trì!
Bùi Hiến cũng đổi chủ đề: “Sắp đến Giáng Sinh , mấy thầy cô , họ sợ chúng vui chơi quá trớn, tăng cường giám sát, để học tập chăm chỉ đêm Giáng Sinh.
Kỷ Minh Nguyệt gật gật đầu.
Bùi Hiến vỗ bàn của cô mấy cái, làm Kỷ Minh Nguyệt giật nảy .
“Cậu tức giận ! Một năm chỉ một ngày Giáng Sinh thôi, xem thử xem ở ngoài phố náo nhiệt đến mức nào ? Cây thông cũng bày , trong khí lễ hội vui vẻ như , chúng trong phòng học?”
Kỷ Minh Nguyệt ngữ khí nhàn nhạt: “Học tập thật , mỗi ngày hướng về phía .”
Bùi Hiến cảm thấy tiểu thanh mai của đổi , lắc lắc đầu, tỏ vẻ thương tiếc sâu sắc, đầu oán giận với Thiệu Trạch Vũ.
Hiện tại trong lòng Kỷ Minh Nguyệt quan tâm gì đến Giáng Sinh, chỉ nhớ đến kỳ thi tháng Giáng Sinh mấy ngày thôi.
Thời tiết ngừng chuyển lạnh, Tạ Vân Trì vẫn duy trì một tuần hai học thêm, mà Kỷ Minh Nguyệt chỉ cảm thấy bản hiện tại giống như ngừng hấp thu tri thức, vô cùng vô tận.
Tuy rằng đời khi học cao trung, Kỷ Minh Nguyệt cũng vì Tạ Vân Trì mà nỗ lực học tập, nhưng cảm giác lúc đó chính là học tập thật sự quá khó khăn.
Hiện tại Tạ Vân Trì, nhiều cái giống như nữa.
Nhất là mỗi kỳ kiểm tra, đều khoanh vùng kiến thức trọng điểm cho cô, khi thi xong luôn khiến Kỷ Minh Nguyệt khiếp sợ.
“… Cậu trộm đề ?”
Tạ Vân Trì lời của nữ hài tử, bật , tiện đà nghiêm túc gật gật đầu.
Kỷ Minh Nguyệt: “?”
Nói thật, thời điểm kiểm tra cô làm bài thuận lợi, nhiều câu cô .
Mấy môn chính của ngành học của cô như hóa học sinh học thì cần , toán và vật lý đều tiến bộ vượt bậc.