Tuy rằng khối 10 chỉ mới trường hai tháng, nhưng dựa khí chất riêng biệt và dung mạo xuất sắc, cùng với thành tích nhập học đáng nể, Tạ Vân Trì thành công nổi tiếng khắp nhất trung Đoan Thành.
Đây là đầu tiên Tạ Vân Trì tham gia chơi bóng rổ, tưởng tượng hình ảnh bộ dáng thư sinh chơi bóng rổ…
Có chút xịt m.á.u mũi…
Cho nên chỉ nữ sinh cùng khối đến xem, còn ít học tỷ lớp 11, 12 cũng tới.
May là hai Kỷ Minh Nguyệt đến sớm, chiếm vị trí .
Mấy Bùi Hiến bởi vì thích chơi bóng rổ, cho nên cũng đến xem.
Lúc động tĩnh quanh sân, nhịn mà chút rung động..
Thiệu Trạch Vũ trợn mắt há mồm: “Đây là đầu tiên thấy một trận bóng rổ của trường chúng , ngờ nhiều tới xem như .”
Bùi Hiến im lặng hai giây, : “Hẳn là tới xem đấu, mà là xem Tạ Vân Trì.”
Kỷ Minh Nguyệt thầm đồng ý.
Thư Diệu thấy cô vẫn còn vui vẻ, kéo áo của cô, hạ giọng hỏi: “Cậu vui như làm cái gì? Nhìn thấy nhiều tình địch như mà chút sợ hãi nào ?”
Kỷ Minh Nguyệt “Ôi” một tiếng trong lòng.
Mấy cái thì gọi gì là “nhiều”, còn thấy lượng tình địch của khi Tạ Vân Trì Quân Diệu .
Huống chi…
“Mấy đó bằng ?” Kỷ Minh Nguyệt tỏ vẻ nghiêm túc.
Thư Diệu: “… Không.”
“Mấy đó tiền bằng ?” Kỷ Minh Nguyệt càng thêm nghiêm túc.
Thư Diệu: “… Không.”
Kỷ Minh Nguyệt càng vui vẻ hơn: “Vậy sợ cái gì chứ, như thích mà thích khác, Tạ Vân Trì cũng ngốc đúng ?”
Thư Diệu trầm mặc, thở dài: “Mình thật sự hâm mộ sự tự tin của .”
Kỷ Minh Nguyệt dào dạt đắc ý.
Cô đương nhiên là tự tin.
Dựa quỹ đạo lịch sử khi trọng sinh, cho dù cô làm cái gì thì Tạ Vân Trì cũng chỉ thể thích cô.
Hai bọn họ vĩnh viễn sinh mệnh buộc chung với , trời sinh một đôi.
Trên sân ít chơi bóng đến, giờ phút đang khởi động làm nóng , Tạ Vân Trì dư luận quan tâm thì vẫn xuất hiện.
Tựa hồ là ít đang nghị luận xem Tạ Vân Trì rốt cuộc đến .
Đang náo nhiệt, thấy đoàn ở con đường nhỏ đối diện sang một bên, vẫn đông như cũ, nhưng dường như vô cùng yên tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-51-tro-ve-13.html.]
Kỷ Minh Nguyệt mơ hồ cảm giác gì đó, chuyện với Thư Diệu nữa, về phía đối diện.
Quả nhiên, thiếu niên thanh tú một áo trắng lững thững tới giữa sân bóng.
Rõ ràng là xuyên qua đoàn , một đám xung quanh chằm chằm, nhưng vẫn tự tin tiêu sái mà bước , mặt mang theo ý thoải mái, từng bước trong sân.
Kỷ Minh Nguyệt mơ hồ nữ hài từ ở phía hít một , cuối cùng thật sự nhịn , đè thấp thanh âm với bạn bên cạnh: “Mẹ nó, trai quá.”
Người bạn tựa hồ như kéo nữ hài t.ử : “Một đứa con gái như thô tục như thế chứ.”
Rồi đó, bạn dừng một chút, thấp giọng phụ họa, “ thật sự đặc biệt trai.”
Kỷ Minh Nguyệt kém chút nữa thì tiếng.
cô cũng nhịn mà âm thầm gật đầu trong lòng.
Thật sự thể trách nhóm nữ sinh kiên định, bản một bô lão như cô hiện tại Tạ Vân Trì mặc áo đấu, cũng cảm thấy hút hồn.
Trước khi trọng sinh, cô từng thấy Tạ Vân Trì mặc tây trang, Tạ Vân Trì mặc quần áo thường ngày, Tạ Vân Trì mặc đồ thể thao, cùng với…
Tạ Vân Trì mặc gì…
thật sự là đầu tiên thấy thiếu niên mặc áo đấu.
Rõ ràng là hiện tại mặc một cái áo đấu màu trắng, biểu cảm ôn nhu bình tĩnh, nhưng cái ngẩng đầu, cái giương mi, cùng sự tiêu sái trong mắt, Kỷ Minh Nguyệt vì nhịn mà bật tám chữ trong đầu…
Tùy ý kiêu ngạo, tiên y nộ mã.
(Tiên y nộ mã: quần áo hoa lệ, cưỡi tráng mã)
Cô mím khóe môi, nhẹ nhàng bật .
Giống như trận bóng rổ , Kỷ Minh Nguyệt trong đám mê , vì mà hoan hô cổ vũ.
Tạ Vân Trì bắt tay vỗ lưng với đồng đội, thấy một trong đó trêu chọc : “Tạ ca, thật , hôm nay tham gia là nhiều đến xem như , … Ngay cả Kỷ Minh Nguyệt cũng tới.”
Vừa thấy ba chữ “Kỷ Minh Nguyệt”, đồng t.ử của Tạ Vân Trì giật, chỉ cảm thấy trong lòng chút ngọt ngào vui sướng, như một sợi tơ lụa quấn quanh tim.
Anh nới tay đồng đội, nghiêng đầu phía đối diện.
Chỉ liếc mắt một cái, Tạ Vân Trì thấy thiếu nữ đang về mà trong đám .
Khi thiếu nữ lên, dường như ánh sáng đời đều bao trùm lấy cô.
Cô dường như chú ý tới ánh mắt của , cũng kinh ngạc, chỉ càng thêm vui vẻ, còn dùng khẩu hình với .
Yên tĩnh tiếng động, “Cố lên.”
Có một sự kích động tràn ngập trong lòng ngay lúc , Tạ Vân Trì chỉ cảm thấy kêu lên một tiếng gì đó.
Thật lâu , Tạ Vân Trì giương mi, tùy ý bật , xoay sang chỗ khác.
Anh thẳng tắp, giơ một tay qua đỉnh đầu, hướng về phía nữ hài tử, hiệu OK.
… Cứ việc yên tâm.