Hiện tại đầu tháng sáu.
Viễn Thành dù cũng là thành phố phía nam, cho dù bây giờ còn là buổi sáng, nhưng khiến thấy chút nóng.
Hôm nay là cuối tuần, khu vui chơi ở Viễn Thành cũng coi là địa điểm nổi danh, hiện giờ ít .
Cho dù nhiều , nhưng bên trong, Kỷ Minh Nguyệt chút hưng phấn.
Khu vui chơi vài trò nổi tiếng, tàu lượn siêu tốc, trượt ván hình chữ U, còn mấy trò mạo hiểm khác.
Kỷ Minh Nguyệt nay sợ cái gì, mấy trò chơi từ nhỏ tới lớn, suy nghĩ một chút, cô chỉ tàu lượn siêu tốc, với Tạ Vân Trì: “Chúng chơi cái đó ?”
Tạ Vân Trì ngẩng đầu, liếc cái trò chơi mà Kỷ Minh Nguyệt chỉ.
lúc tàu lượn lên đến vị trí cao nhất, ngừng giữa trung một giây, đó liền vọt xuống.
Có thể rõ tiếng thét chói tai truyền đến từ tàu lượn, đến mức làm trái tim chút run rẩy.
Anh mím môi.
Rồi đó gật đầu, lên tiếng: “Được.”
Xếp hàng là một quá trình vô cùng dài.
Mặt trời càng lúc càng lên cao, Tạ Vân Trì một hàng dài phía , thấp giọng hỏi Kỷ Minh Nguyệt: “Không bằng thêm chút tiền để khỏi xếp hàng ?”
Kỷ Minh Nguyệt chính nghĩa: “Không, em , chơi cái xếp hàng mới vui.”
Tạ Vân Trì trầm mặc một chút.
... Nửa giờ .
Kỷ Minh Nguyệt túm túm góc áo Tạ Vân Trì, : “Nếu ... Vẫn là thêm tiền ?”
Ngồi xuống chỗ , thắt dây an , Kỷ Minh Nguyệt nhịn mà cảm khái với Tạ Vân Trì. “Cho nên, vẫn là tiền mới hạnh phúc.”
Cô chú ý tới thần sắc của Tạ Vân Trì, chút kỳ quái, “Sao em cảm thấy chút khẩn trương nhỉ?”
Tạ Vân Trì nhàn nhạt đầu: “Không .”
... Lại càng đúng .
Cô thử hỏi, “Không là … Sợ độ cao chứ?”
Biểu cảm của Tạ Vân Trì vẫn vân đạm phong khinh như thường ngày, chỉ nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
Kỷ Minh Nguyệt cũng suy nghĩ một chút, cảm thấy dường như đúng là khả năng .
Tạ Vân Trì ở trong lòng cô chính là sợ trời sợ đất, vô luận là chuyện gì cũng bình tĩnh, vĩnh viễn ở trong trạng thái thoải mái.
Người như thể sợ độ cao chứ?
Cô nhẹ nhàng thở , còn với Tạ Vân Trì: “Kỳ thực chơi cái thích, khi lao xuống khiến cho cảm thấy như nhảy từ cao xuống…”
Tay của Tạ Vân Trì nắm thành quyền, ẩn hiện gân xanh.
Tàu lượn chậm rãi khởi động, từng chút từng chút lên.
Tay Tạ Vân Trì càng nắm chặt hơn, đôi môi gắt gao mà mím .
Khi tàu lượn lên đến chỗ cao nhất, sự thở dốc của nhiều , ngừng .
Anh chỉ cảm thấy tim đập nhanh, căn bản dám xuống, nữ hài t.ử bên cạnh vẫn tự tại như thường, thậm chí còn lộ biểu cảm hưng phấn.
Một giây , tàu lượn đột nhiên tăng tốc, mạnh mẽ mà lao xuống .
Tạ Vân Trì gắt gao nhắm mắt , thể cùng với trái tim như mất trọng lực mà rơi tự do.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-5-khu-vui-choi-2.html.]
Khi cảm giác khẩn trương cùng sợ hãi lan tỏa , Tạ Vân Trì bỗng dưng cảm nhận một bàn tay ấm áp mềm mại nắm lấy tay , mang theo sự trấn an truyền qua mu bàn tay.
Tiếng thét chói tai ngừng vang lên xung quanh, tạo áp lực cực lớn bên tai.
Trong mớ thanh âm hỗn độn , Tạ Vân Trì tinh tường thấy, yêu đang hét.
Không vì sợ hãi.
Bởi vì Kỷ Minh Nguyệt hô to…
“Tạ – Vân – Trì – em – yêu – …”
Dưới sức gió như bão lũ, thanh âm của nữ hài t.ử truyền trong tai Tạ Vân Trì một cách rõ ràng.
Anh mở mắt , đầu qua Kỷ Minh Nguyệt.
Khuôn mặt tươi phóng đại, xuất hiện ở mắt Tạ Vân Trì.
Kỷ Minh Nguyệt gió thổi mở mắt, chỉ hé , khóe môi giương lên, tự tại tiêu sái.
Mà tay trái của cô vẫn nắm chặt lấy tay của .
Tạ Vân Trì đột nhiên nhớ tới.
Lần đầu tiên thấy Kỷ Minh Nguyệt, cũng là thế .
Trong cuộc đời đầy thâm trầm, một thiếu nữ vươn tay với .
Tóc Kỷ Minh Nguyệt bay lên trung, tùy ý hưởng thụ thế giới .
Tạ Vân Trì bỗng dưng bật .
Vừa khi xếp hàng, Kỷ Minh Nguyệt hỏi : “Vì khi sơ trung khu vui chơi?”
Anh suy nghĩ thật lâu, nhớ cuộc sống khi đó.
Không vì chơi, đúng , lúc , “khu vui chơi” trong lòng chỉ là một khái niệm trừu tượng mà thôi.
Anh trong đó những trò chơi gì, cũng chơi như thế nào, nhưng thỉnh thoảng thấy đám học sinh tán gẫu về nó.
Nói là thú vị, kích thích, làm cho nhớ mãi quên.
Vào lúc , Tạ Vân Trì khát vọng cảm thụ những điều đó.
Cho nên đôi khi ngang qua khu vui chơi sẽ thử biểu cảm của những ở trong.
Dường như thật sự vui vẻ.
đối với Tạ Vân Trì thời sơ trung, khu vui chơi đối với mà là một thứ xa xỉ; khi học đại học, Tạ Vân Trì cũng bao giờ đặt chân khu vui chơi nửa bước.
Chơi tàu lượn siêu tốc xong, Kỷ Minh Nguyệt lôi kéo chụp ảnh.
Cô càng xem càng lòng: “Thật sự luôn, quá , chụp thế nào cũng . Anh xem mấy tấm , thật làm em hết.”
Tạ Vân Trì gật gật đầu, phụ họa bạn gái , “Ừm, đương nhiên , đến lúc đó làm một bức tường ảnh ở nhà.”
Nhiếp ảnh gia đôi tình lữ giá trị nhan sắc cực cao , nhịn mà hâm mộ, với Kỷ Minh Nguyệt: “Bạn trai cô đối với cô thật .”
Tạ Vân Trì , từ chối cho ý kiến.
Sau khi đại học, bao giờ đặt chân khu vui chơi nửa bước.
Không vì nghèo, cũng vì ngại.
Mà là tìm điều thú vị nhất, kích thích nhất trong cuộc đời, một sự tồn tại làm nhớ mãi quên.
Gọi là, Kỷ Minh Nguyệt.