Trời Sinh Thích Em - Phiên Ngoại 47: Trở về (9)
Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:06:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy rằng sớm Tạ Vân Trì trâu bò, nhưng khi học thêm, Kỷ Minh Nguyệt càng ý thực …
Sự cường đại của chồng tương lai, dường như là giới hạn.
Tuy rằng khi cao trung cô nỗ lực, nhưng đến cùng thì lúc đó cô thi đại học, mà cũng là hơn mười năm trôi qua , mấy kiến thức gì đó đều quên sạch…
Cũng là thể lý giải.
May mắn là mới khai giảng bao lâu, tuy rằng phần lớn quên, nhưng tập trung học tập một nữa cũng việc gì quá gian nan.
Mà giờ phút thể cảm khái, rõ ràng là đều cùng học lớp 10, Tạ Vân Trì giỏi như ?
Hơn nữa là , bạn học Tạ Vân Trì là vô cùng chuyên nghiệp, làm gia sư riêng của cô, mà thật sự lập kế hoạch học tập tỉ mỉ.
Lúc đầu để đ.á.n.h giá trình độ của Kỷ Minh Nguyệt, cho cô làm mấy bài kiểm tra.
“Ngữ văn cùng tiếng Anh đều vấn đề gì, làm , sinh học và hóa học cũng lợi hại.” Tạ Vân Trì thậm chí còn chút bất ngờ, “Phần khoa học xã hội vẻ yếu, toán và vật lý cũng thiếu hụt nhiều chỗ, nhưng hiện tại mới khai giảng bao lâu, cho nên bổ sung kiến thức thì cũng tương đối dễ dàng.”
Kỷ Minh Nguyệt thở dài nhẹ nhõm.
Tiếng Anh, sinh học và hóa học đương nhiên vấn đề gì, dù cô cũng ở nước ngoài mười năm, còn học ngành khoa học y sinh.
Thời gian kế tiếp, Tạ Vân Trì cho cô làm bài tập, đối chiếu với tình hình học của cô mà đề.
Nói ngắn chính là…
Kỷ Minh Nguyệt vốn định dựa chuyện học bổ túc để yêu đương, ai mà Tạ Vân Trì thực sự nghiêm túc làm gia sư.
nghĩ tới tiền khổng lồ mà nhà cô bỏ để thuê gia sư, Kỷ Minh Nguyệt vốn tính học bổ túc đàng hoàng, nghiêm túc mà làm đề Tạ Vân Trì đưa.
Mà Tạ Vân Trì thì an vị ở bên cạnh cô, cũng mở một quyển sách làm bài tập.
Kỷ Minh Nguyệt hiểu một bài toán, gọi : “Giảng giúp bài ?”
Tạ Vân Trì nhận lấy, thoáng qua đề bài, ghi chép thật nhanh lên giấy nháp.
Kỷ Minh Nguyệt nhân tiện liếc quyển sách của Tạ Vân Trì, xem xem đang làm cái gì.
Sau đó thấy…
“Luyện đề toán học nâng cao”
Cái cũng gì, nhưng vấn đề là, đang làm bài của lớp 11…
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Chú ý tới ánh mắt của Kỷ Minh Nguyệt, Tạ Vân Trì ngẩng đầu liếc cô một cái.
“Cậu tự học đến lớp 11 ?”
Tạ Vân Trì bình tĩnh gật gật đầu, ngữ khí bình đạm, tựa hồ như đây chẳng chuyện gì đáng để khoe.
“Ừm, học khi chăm sóc cho ba , lúc ông ngủ thì việc gì làm, nên học một ít.”
Kỷ Minh Nguyệt 11 , mấy bài toán Tạ Vân Trì đang giảng cho cô.
… Cậu gọi cái là “một ít”?
cô còn kịp lên án, Tạ Vân Trì giúp cô lời giải của bài , giảng giải cho cô .
Sự ôn nhu của giờ phút biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Nhẫn nại đến cực điểm, dùng phương thức dễ dễ hiểu nhất, giảng chú ý đến biểu cảm của Kỷ Minh Nguyệt, thấy cô vẻ hiểu hết thì mới yên tâm giảng tiếp.
Kỷ Minh Nguyệt bừng tỉnh, yên tâm thoải mái, hề hổ vì một phụ nữ kết hôn còn để học sinh cao trung như Tạ Vân Trì giảng bài.
Có làm chứ!
Đây là chồng tương lai của cô!
Cửa phòng mở , Chúc Cầm bưng hoa quả và sữa đến, hiền lành.
“Mệt ? Nghỉ ngơi ăn nhẹ một chút .”
Kỷ Minh Nguyệt liếc biểu cảm của Chúc Cầm, nhịn mà buồn bực…
Mẹ cô là hiền lành như ?
Sao cô nhớ là như thế?
Tạ Vân Trì lên, lễ phép nhận lấy, cảm ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-47-tro-ve-9.html.]
Chúc Cầm từ xuống , càng càng lòng.
Hừm, mấy cái khác thì con gái bà đều , nhưng ánh mắt .
“Miêu Miêu nhà dì nền tảng kém ? Tiểu Tạ, vất vả cho con .”
Tạ Vân Trì lắc lắc đầu: “Không vất vả ạ.”
“Được , hai đứa tiếp tục học , dì quấy rầy nữa. Nếu thi tháng tiếp theo Miêu Miêu thành tích , dì nhật định sẽ tăng học phí.”
Chúc Cầm vui tươi hớn hở xuống tầng, Kỷ Hoài bà: “Mẹ, vui vẻ thế?”
Chúc Cầm đè thấp thanh âm: “Gia sư mà chị con tìm đó, chỉ trai, còn lễ phép, làm việc vững vàng, đúng là .”
Kỷ Hoài chớp chớp mắt, càng càng cảm thấy đúng.
Sao cảm thấy đang khen gia sư, mà là đang chọn con rể…?
Sau khi Chúc Cầm khỏi phòng, Kỷ Minh Nguyệt lập tức đặt đĩa trái cây mặt Tạ Vân Trì, “Mau ăn mau ăn , đây đều là hoa quả ba nhờ bạn bè mua ở nước ngoài, nhiều loại ở trong nước.”
Tạ Vân Trì dừng một chút, nghiêng đầu cô.
Kỷ Minh Nguyệt cũng chờ Tạ Vân Trì phản ứng gì khác, dậy toilet.
Thời điểm rửa tay cô còn suy nghĩ làm thế nào để Tạ Vân Trì mang mấy trái cây về nhà, lơ đãng, kết quả là ngón tay làm vòi nước biến thành vòi rồng, đó…
Văng lên cả .
Kỷ Minh Nguyệt cúi đầu áo phông của loang lổ vết nước, gì.
Có điều tháng mười ở Đoan Thành còn lạnh, Tạ Vân Trì đang ở trong phòng cô, lấy quần áo cũng kỳ lạ.
Nghĩ rằng nhanh sẽ khô, Kỷ Minh Nguyệt cũng trực tiếp , cúi đều tiếp tục làm bài.
Căn cứ lời giảng của Tạ Vân Trì, Kỷ Minh Nguyệt nhanh làm bài một , đưa qua hỏi : “Là như thế ?”
Tạ Vân Trì lướt mắt qua một , nở nụ , gật đầu đáp: “Không sai.”
Vừa xong, Tạ Vân Trì dùng ánh mắt cổ vũ nữ hài tử, đó liếc mắt một cái, Tạ Vân Trì liền ngây ngẩn cả .
Quần áo cô chút ẩm…?
Tuy rằng chỉ là mấy vết nước, nhưng dù cô cũng mặc một cái áo trắng, mấy chỗ dính nước dần trở nên trong suốt.
Chẳng sợ chỉ là mấy chấm nhỏ, nhưng chỉ nhẹ lướt qua cũng thể thấy ở bên trong…
Màu hồng nhạt.
Vì nước thấm nên áo chút ẩm, nơi vết nước dính da, áo phông vốn rộng rãi lúc phơi bày bộ dáng đẽ của thiếu nữ.
Eo nhỏ tinh tế, xương quai xanh xinh , cùng với địa phương đang phập phồng giữa eo và xương quai xanh.
Tạ Vân Trì cơ hồ là chật vật để mở mắt, trong nháy mắt cảm thấy bản chút khát nước.
Ánh mắt thoáng ly sữa bàn, thật nhanh cầm lấy cái cốc mà uống.
Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy chút kỳ quái: “Sao ?”
Tạ Vân Trì uống hơn nửa ly sữa, cảm thấy sự khát nước của bản hề giảm bớt chút nào.
Yết hầu chuyển động, lắc lắc đầu, ý bảo bản việc gì.
Kỷ Minh Nguyệt vươn vai, cũng cầm lấy ly sữa của bản uống một ngụm.
Tạ Vân Trì khống chế mà Kỷ Minh Nguyệt.
Còn ít sữa màu trắng ở khóe miệng, thiếu nữ thỏa mãn mà híp híp mắt, vươn đầu lưỡi phấn nộn, l.i.ế.m khóe môi.
Đầu lưỡi cuốn chất lỏng màu trắng, cùng trở về bên trong đôi môi đào.
Tạ Vân Trì vô thức mím môi, cảm thấy dường như bản …
Càng khát hơn.
Không chỉ khát, hơn nữa hình như.
Thật cái gì đó.
Muốn cái gì đó?
Muốn hôn cô, ôm cô, thậm chí là…