Mấy Hạ Doanh cũng khó hiểu.
“Cậu mang theo cơm ? Còn mua nữa làm gì?” Hạ Doanh hỏi.
Kỷ Minh Nguyệt hai tiếng, trả lời, ánh mắt vẫn chằm chằm cửa căn tin, chờ Tạ Vân Trì tiến .
Bùi Hiến thở dài: “Đương nhiên là vì một trọng sắc khinh bạn .”
Mọi còn hiểu ý của Bùi Hiến thấy Kỷ Minh Nguyệt đang ăn cơm đột nhiên dậy, vẫy vẫy tay về phía cửa.
Bọn họ theo, quả nhiên, là Tạ Vân Trì.
Chú ý tới động tác của Kỷ Minh Nguyệt, Tạ Vân Trì dừng một chút, đổi phương hướng, tới chỗ cô.
Kỷ Minh Nguyệt lập tức đặt hộp cơm chỗ trống bàn, “Cái … Tạ Vân Trì, khi gia sư là bạn học cùng khối với , bảo mang cơm cho .”
Tạ Vân Trì liếc hộp cơm .
Kỷ Minh Nguyệt rõ nên đối phó với Tạ Vân Trì đang chuẩn từ chối như thế nào: “Làm lắm, khẳng định là thích, là thôi nhé.”
Cô liếc Tạ Vân Trì một cái, còn thở dài, “Tuy rằng tâm ý của lãng phí , nhưng cũng .”
Biểu tình của thiếu nữ khó nén sự mất mát, chuẩn lấy hộp cơm.
“Không .” Tạ Vân Trì ngăn cản động tác của cô, xuống, “Cảm ơn.”
Trong mắt Kỷ Minh Nguyệt xẹt qua ý
Xem .
Cô là Tạ Vân Trì tuyệt đối sẽ cự tuyệt.
Rồi đó, mấy đều chằm chằm Tạ Vân Trì mở hộp cơm .
“…” Thiệu Trạch Vũ đối diện Tạ Vân Trì nên rõ ràng, trợn mắt há mồm đầu, hỏi Kỷ Minh Nguyệt. “Cậu gọi cái là ‘làm lắm’?”
Tạ Vân Trì cũng chút kinh ngạc.
Bởi vì hiệu quả của hộp giữ nhiệt , cơm vẫn còn nóng hôi hổi.
Vừa mở khói bay thẳng lên mặt, làm cho khỏi tròn mắt. Nhiều đồ ăn, phối hợp dinh dưỡng , còn ít thịt.
Với lượng , thế nào cũng giống một là thể ăn hết.
Anh dừng một chút, nghiêng đầu Kỷ Minh Nguyệt.
Trong lòng Kỷ Minh Nguyệt nở hoa , ngoài mặt vẫn còn làm bộ phiền muộn, đưa tay lấy hộp cơm.
“Mình ăn, …”
Lời còn hết, Tạ Vân Trì liền ngắt lời cô: “Mình thích, cảm ơn.”
Kỷ Minh Nguyệt mím môi, khống chế mà nở nụ .
Cô liều mạng gật đầu, cầm đôi đũa lên, ánh mắt to tròn sáng lên: “Mau nếm thử xem hợp khẩu vị của .”
Kỳ thực đối với Tạ Vân Trì mà , thể lấp đầy bụng là một việc hạnh phúc, mấy cái thứ như khẩu vị hề trong yêu cầu của .
chỉ khẽ , cái gì, gắp một miếng thịt bò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-46-tro-ve-8.html.]
Ánh mắt khống chế mà sáng lên.
Anh về phía Kỷ Minh Nguyệt, thanh âm ôn hòa: “Ăn ngon lắm.”
Là ăn ngon, hề khuếch đại chút nào.
Hợp khẩu vị đến bất ngờ, tuy món ăn phong phú nhưng món nào thích.
“Ăn ngon thì ngày nào cũng mang cho !” Kỷ Minh Nguyệt vỗ vỗ bả vai Tạ Vân Trì, “Mẹ , chiếu cố thật cho gia sư của .”
Bùi Hiến bĩu môi, đưa cá khô của bản cho Tạ Vân Trì: “Đương nhiên chăm sóc cho gia sư của , bằng dựa chỉ thông minh của , học phí cao đến thì Tạ Vân Trì cũng sẽ chịu nổi .”
“…”
Tạ Vân Trì dừng , nhịn mà .
Tuy rằng , nhưng mấy Thư Diệu vì cảm thấy hôm nay Tạ Vân Trì chút… Ấm áp.
Dường như cũng khó tiếp cận như trong tưởng tượng.
Tạ Vân Trì tiên là cảm ơn Bùi Hiến, tiếp tục, “Cậu thông minh, sẽ chuyện chịu nổi.”
Mấy vốn đang cãi ầm ĩ đều chút sững sờ.
Thư Diệu trợn mắt há mồm, cúi đầu liên tục gõ chữ.
Hạ Doanh thấy thông báo tin nhắn QQ, cúi đầu thử.
Tuyệt thể tả: [Sao cảm thấy… Vừa mới ăn cẩu lương nhỉ? Hai bọn họ cũng quen như nhỉ?]
Hạ Doanh: [Thực dám giấu giếm, cũng cảm thấy thật ngược tâm, tuy rằng theo lý mà thì hai họ tuyệt đối tình lữ.]
Hai liếc , đồng thời thở dài.
Thư Diệu gửi tin nhắn xong, đột nhiên nghĩ tới cái gì, ngẩng đầu về phía Tạ Vân Trì, quơ quơ điện thoại trong tay: “Cái , Tạ… Vân Trì, thể thêm QQ của ?”
Tạ Vân Trì nuốt đồ ăn trong miệng xuống, ngẩng đầu, mặt hiện lên biểu cảm xin : “Ngại quá…”
Lời còn hết Kỷ Minh Nguyệt nhanh chóng chặn .
Biểu cảm mặt Kỷ Minh Nguyệt bất mãn: “Cậu thêm Tạ Vân Trì làm gì, là gia sư của , , thêm.”
Thư Diệu: “…?”
Tạ Vân Trì cúi đầu ăn một miếng cơm, ánh mắt m.ô.n.g lung.
Anh , điện thoại, cũng QQ.
Kỳ thực những lời vô , cũng hề khổ sở.
Huống chi, cũng chỉ là gia cảnh mà thôi, gì đáng để khổ sở.
Tạ Vân Trì nữ hài t.ử đang che chở , cô rõ ràng là chỉ ở đó, cảm thấy, cô vẫn đang nỗ lực bảo vệ ở lưng.
Sau Tạ Vân Trì nghĩ.
Trong tuổi trẻ chút gian nan và khổ sở của …
Có một thiên thần.