Cho đến khi chủ nhiệm lớp một lúc lâu, Kỷ Minh Nguyệt vẫn hồn .
Cô ngẩng đầu Bùi Hiến.
Bùi Hiến cũng đang trừng mắt với cô.
Dựa sự ăn ý của ba mươi năm làm thanh mai trúc mã, Kỷ Minh Nguyệt dễ dàng hiểu ánh mắt của Bùi Hiến.
“Dựa cái gì mà hai chúng đều đến muộn, chỉ phạt , còn thì cái gì cũng ?”
Kỷ Minh Nguyệt hai tay khoanh , dựa lưng ghế, kiêu ngạo vô cùng, trừng mắt trở .
“Đương nhiên là vì lão nương cao quý hơn .”
Bùi Hiến: “…”
Mẹ nó.
Chủ nhiệm ở bục giảng thấy Bùi Hiến cũng an phận, cau mày: “Bùi Hiến, em đang cái gì đó?!”
Bùi Hiến tuy rằng thật sự oán giận sự đối đãi công bằng , nhưng cũng bán Kỷ Minh Nguyệt.
Bị chủ nhiệm lớp khiển trách, Bùi Hiến cúi đầu ngay ngắn.
Mình thật quá đáng thương.
Huhuhu.
Tuy mặt thì Kỷ Minh Nguyệt tỏ diễu võ dương oai, nhưng nội tâm cũng quá hiểu tình huống .
Có lẽ chính là…
Tạ Vân Trì gạch tên của cô ?
Chỉ thoáng nghĩ như , khóe môi Kỷ Minh Nguyệt cong lên.
Tuy rằng vì Tạ Vân Trì ý giúp cô gạch tên , nhưng giờ phút Kỷ Minh Nguyệt vẫn vui vẻ bay lên trời.
Không hổ là chồng khi trọng sinh vẫn luôn cưng chiều cô, lúc tuy còn là bạn trai cô, nhưng vẫn đối xử với cô .
***
Buổi tối về nhà, theo thường lệ là Bùi Hiến đạp xe đưa cô về.
Bùi Hiến đạp xe rời khỏi trường, nhắc tới chuyện : “Cậu xem, vì hai chúng cùng đến muộn, còn là vì mới muộn, kết quả là chỉ bên ngoài cả buổi, thì chẳng chuyện gì?”
Kỷ Minh Nguyệt vui vẻ như ăn kẹo.
Ngẫm cũng thật thần kỳ, cô là một phụ nữ kết hôn, bỗng dưng trở thời thiếu nữ, mà cũng gì quá khó thích ứng.
Nói đến cùng, cô thực sự là cưng chiều mà lớn lên.
Sau khi kết hôn thì Tạ Vân Trì càng chiều cô đến vô pháp vô thiên, cô làm cái gì cũng , Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy bản khi kết hôn còn ngây thơ hơn so với .
Liếc thấy một bóng lưng quen thuộc, Kỷ Minh Nguyệt vội vàng túm góc áo của Bùi Hiến, “Dừng xe dừng xe!”
Bùi Hiến chỉ cho rằng cô cái gì, vội vàng dừng , còn kịp hỏi thấy Kỷ Minh Nguyệt chạy xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-44-tro-ve-6.html.]
Bùi Hiến lập tức phát hoảng, khi lấy tinh thần thì vội vàng đuổi theo.
Sau đó thấy…
Kỷ Minh Nguyệt chạy vài bước, đuổi theo thiếu niên cao gầy, kêu: “Bạn học Tạ Vân Trì!”
Thiếu niên ngạc nhiên, dừng bước chân, đầu cô một cái.
Kỷ Minh Nguyệt mỉm chi: “Cảm ơn .”
Buổi tối gió mát, nhưng thiếu niên ôn nhu vẫn ấm áp như cũ.
Khi chuyện, trong thanh âm vẫn mang theo ý nhàn nhạt, như là sắp nhảy lên đến nơi.
“Cảm ơn cái gì?”
Ánh mắt của Tạ Vân Trì quá mức chăm chú, Kỷ Minh Nguyệt mà vuốt tóc , “Cái danh sách đến muộn …”
Anh giật , , “Bút máy chảy mực, vặn che mất tên , lúc giao lên mới phát hiện.”
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Cho nên là đang bao che việc cô đến muộn …
Nhìn thấy sự mất mát che dấu khuôn mặt thiếu nữ, Tạ Vân Trì nở nụ : “Không còn sớm nữa, mau trở về , đang chờ kìa.”
Kỷ Minh Nguyệt giật , theo ánh mắt của Tạ Vân Trì, liền phát hiện Bùi Hiến đang dắt xe đạp lưng cô.
Cô đột nhiên nghĩ tới cái gì, vội vàng xua tay: “Bùi Hiến bạn trai của , hai bọn là thanh mai trúc mã.”
Bùi Hiến: “?”
Đột nhiên nhắc làm cái gì?
Tạ Vân Trì nhẹ giọng .
Kỷ Minh Nguyệt cũng nhiễm ý , vốn là một thiếu nữ xinh , khi lên càng giống tiên nữ.
Cô cao giọng, hỏi: “Bây giờ về nhà ?”
Tạ Vân Trì lắc lắc đầu, “Đến bệnh viện chăm sóc cho ba .”
… Chính là ba sẽ qua đời khi Tạ Vân Trì nghiệp cấp ba ?
Kỷ Minh Nguyệt chỉ cảm thấy tâm tình vốn thoải mái vì gặp Tạ Vân Trì, giờ phút lập tức trầm xuống.
Tạ Vân Trì của hiện tại vẫn là thiếu niên ôn nhu gánh vác nhiều sức nặng vai.
Cô nhiều chuyện của tương lai, nhưng dường như cô đổi quá nhiều.
Chỉ mới nghĩ như , Kỷ Minh Nguyệt nhịn mà đem tất cả những gì nhất dành tặng cho của hiện tại.
Cô lấy tất cả kẹo cùng socola trong túi , đưa hết cho Tạ Vân Trì: “Vậy ăn chút kẹo , bổ sung thể lực. Chăm sóc cho chú quan trọng, nhưng bản cũng bảo trọng sức khỏe mới .”
Đánh giá Tạ Vân Trì một phen, Kỷ Minh Nguyệt rung đùi đắc ý, “Cậu gầy, còn gầy hơn cả .”