Trời Sinh Thích Em - Phiên Ngoại 40: Trở về (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:06:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“… Bùi Hiến.” Cô nuốt nước miếng, dè dặt thương lượng, “Cậu xem, khả năng thành công của việc chúng trèo tường là bao nhiêu?”

Bùi Hiến thiếu chút nữa đ.â.m xe bụi cây bên cạnh.

Anh kịp thời phanh , vững vàng dừng xe, vẻ mặt khiếp sợ mà đầu: “Miêu Miêu, tối hôm qua đắp chăn kín quá nên sốt đến hỏng đầu óc ?”

Kỷ Minh Nguyệt: “…”

Cô chỉ là dùng bộ dáng quỷ quái để đối mặt với Tạ Vân Trì khi trọng sinh mà thôi!

Bùi Hiến còn tỏ vẻ thương tiếc cho chỉ thông minh của cô ngày hôm nay, “Cậu còn hỏi khả năng thành công là bao nhiêu? Cậu thử nghĩ xem chút khả năng nào sẽ thành công ?!”

 …

Tất nhiên là .

Cho nên, Kỷ Minh Nguyệt ủ rũ xe của Bùi Hiến mà đến gần cổng trường.

thử thời gian trong điện thoại.

7:27.

Hai bọn họ muộn 17 phút.

tận lực cứu vớt hình tượng của bản .

Ăn hết bánh mì, nhét hộp sữa trong cặp sách của Bùi Hiến, sửa sang đồng phục, mái tóc cũng dựa cửa kính của các cửa hàng mà chỉnh .

Cách xa, Kỷ Minh Nguyệt thấy trực ban ở cổng trường.

… Học sinh ưu tú Tạ Vân Trì.

Thiếu niên ghế, cúi đầu xem xét mấy tờ giấy trong tay, sợi tóc đen buông thõng mắt, che khuôn mặt .

Chỉ thể thấy sườn mặt của , khuôn mặt thanh tú, cái mũi cao thẳng, khóe môi nhếch lên cao, một thiếu niên mang theo khí chất độc nhất vô nhị.

Giống như hai bọn họ, mặc bộ đồng phục mùa hè của cao trung Đoan Thành.

Đồng phục màu trắng càng làm nổi bật vẻ thanh tú của Tạ Vân Trì.

Rõ ràng là cùng một bộ đồng phục, nhưng khi mặc thì khí chất khác biệt.

Chỉ yên lặng mà đó, Kỷ Minh Nguyệt biện pháp di dời ánh mắt của khỏi .

Giờ khắc , cô đột nhiên cảm thấy, dường như trọng sinh cũng tệ.

Còn thể thấy thiếu niên Tạ Vân Trì.

A, cô hiện tại giống như đang điên cuồng thu thập tất cả các dáng vẻ của Tạ Vân Trì.

, rõ ràng khi trọng sinh mỗi ngày đều ngủ chung giường, nhưng hiện tại khi đến gần , Kỷ Minh Nguyệt sinh vài phần khẩn trương.

Suy nghĩ linh tinh nửa ngày, ngay lúc Bùi Hiến hiểu gì, Kỷ Minh Nguyệt mới hít sâu một , theo Bùi Hiến đến mặt trực ban.

Tạ Vân Trì ngẩng đầu, thấy tiếng bước chân, thoáng thấy đồng phục hai tới, mang theo ý mà mở miệng: “Xin chào, mời tên.”

Vừa xong, Tạ Vân Trì ngẩng đầu hai mặt.

Kỷ Minh Nguyệt bình hô hấp, rốt cuộc cũng thấy rõ mặt .

Rồi đó, ký ức mười mấy năm đột nhiên trùng khớp.

So với Tạ Vân Trì mà cô thấy mỗi ngày khi trọng sinh, của hiện tại còn mang theo vài phần ngây ngô, cảm giác thanh xuân nhiều hơn một chút, vẫn đến mức làm thành lời.

Anh thấy rõ mặt, bên trong con ngươi xẹt qua một tia khó hiểu, nhanh chóng biến mất.

Trong ánh ban mai, đôi mắt của thiếu niên như bao hàm cả dải ngân hà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-40-tro-ve-2.html.]

Nội tâm của Kỷ Minh Nguyệt: Huhuhu, hổ là trong lòng cô từ thời cao trung, đến đạo lý!

Bùi Hiến dùng khuỷu tay đụng Kỷ Minh Nguyệt, ý bảo cô đừng chằm chằm nữa: “Miêu Miêu, ghi tên.”

Sáng sớm bắt đầu háo sắc, thật quá dọa .

Kỷ Minh Nguyệt miễn cưỡng rời mắt khỏi gương mặt của Tạ Vân Trì, lên tiếng đồng ý, nhanh chóng cúi đầu cầm bút, ghi tên quyển sổ Tạ Vân Trì đưa.

“Kỷ Minh Nguyệt, Bùi Hiến lớp 10-8”

Viết xong, cô cúi đầu cảm ơn Tạ Vân Trì, cùng với Bùi Hiến nhanh chóng .

Bùi Hiến còn quên chế nhạo cô: “Tuy rằng Tạ Vân Trì trai, nhưng Miêu Miêu, cũng cần mới sáng sớm chằm chằm như thế chứ?”

Kỷ Minh Nguyệt chút sầu.

hiện tại Tạ Vân Trì thích cô , nếu thích thì tình cảm sâu đến mức nào, bây giờ ngay cả phương châm tác chiến cô cũng .

Vừa vẻ mặt Tạ Vân Trì cô quá mức lịch sự, mang theo vài phần mới lạ, làm cho còn tách khỏi phận Tạ phu nhân là cô chút sầu khổ.

Cô thở dài: “Cậu cái gì chứ, đó là chồng tương lai của .”

Bùi Hiến: “?”

Kỷ Minh Nguyệt dừng một chút, nhớ tới Tạ Vân Trì rằng nhất kiến chung tình với cô, ánh mắt nhất thời sáng lên, đầu hỏi Bùi Hiến: “Trước Tạ Vân Trì gặp ?”

Bùi Hiến lắc đầu: “Chưa, nhưng thấy . Trước đó lâu, lễ khai giảng đó, đại diện cho học sinh mới phát biểu ? Lúc đó còn khen trai.”

“…”

Cô bắt đầu hối hận.

Sao cô hỏi Tạ Vân Trì, rốt cuộc là nhất kiến chung tình với cô như thế nào chứ.

Thời điểm đến cửa phòng học, tiết tự học buổi sáng bắt đầu từ lâu.

Giáo viên ngữ văn đang bục giảng giám sát học sinh học thuộc thơ, thấy Bùi Hiến cùng Kỷ Minh Nguyệt sóng vai tới, nhất thời trầm mặt xuống: “Hai đứa đến muộn, mới khai giảng bao lâu đến muộn nhiều như , cầm sách giáo khoa bên ngoài học !”

Khi về chỗ lấy sách giáo khoa, Thư Diệu cùng bàn với Kỷ Minh Nguyệt liên tục giao tiếp bằng mắt với cô.

Kỷ Minh Nguyệt chỉ cảm thấy chút buồn , ngay cả nỗi phiền muộn khi đột nhiên mất chồng cũng phai nhạt mấy phần.

Khi cầm sách giáo khoa bên ngoài, vặn thấy Tạ Vân Trì trực ban xong và trở về phòng học.

Ngay bên cạnh lớp bọn họ.

Kỷ Minh Nguyệt theo thật lâu, cho đến khi bóng lưng của Tạ Vân Trì triệt để biến mất mới lưu luyến thu hồi ánh mắt.

Bùi Hiến dùng khuỷu tay đụng cô: “Hôm nay thế? Thực sự thích ?”

Kỷ Minh Nguyệt gật gật đầu, nhỏ giọng với : “Mình chỉ thích , còn quang minh chính đại theo đuổi . Mình , chuyện nhất định thành công.”

Bùi Hiến ngây , nhíu mày, nhẹ nhàng nhạo một tiếng: “Miêu Miêu, thực sự khinh thường , nữ sinh theo đuổi Tạ Vân Trì còn ít ? Một cũng quan tâm, thấy là , tâm tư của đặt chuyện học hành.”

Hai đang thấp giọng chuyện, Kỷ Minh Nguyệt liền thấy thanh âm mở cửa lớp bên cạnh, đó tiếng bước chân truyền .

Cô lơ đãng đầu, lập tức sững sờ tại chỗ…

Tạ Vân Trì cầm một quyển sách giáo khoa ngữ văn như hai bọn họ từ từ ngoài, mắt Kỷ Minh Nguyệt, gật gật đầu với cô.

Sau đó…

Đứng dựa tường, học thuộc thơ.

 

 

Loading...