Sau khi mang thai, Kỷ Minh Nguyệt thích ăn chua, cũng vô cùng thích ăn cay.
Mỗi Chúc Cầm đều bóc quýt chua cho cô thầm: “Người là nam chua nữ cay, Miêu Miêu, con thích ăn chua thích ăn cay, rốt cuộc là nam nữ?”
Kỷ Minh Nguyệt để ý, ăn quýt vui vẻ, “Nói chừng là một bé trai ôn nhu giống Lão Tạ, hoặc là một bé gái giống con đó?”
“…” Chúc Cầm nghĩ nghĩ, trầm mặc hai giây, , “Vẫn là bé trai ôn nhu giống Tiểu Tạ thì hơn.”
Kỷ Minh Nguyệt: “?”
Mẹ ái của con, thấy đầu con gái bảo bối của đầy dấu chấm hỏi ?
Bé gái tính cách giống con thì gì ?!
Thực sự cảm nhận sự ghét bỏ của đó.
Kỷ Hoài ở một bên gật đầu phụ họa với quan điểm của , đó chằm chằm quýt trong tay Kỷ Minh Nguyệt, thấy cô ăn vui vẻ, nhịn hỏi: “Chị, chẳng lẽ chị thấy chua ?”
Cái loại vỏ xanh , là chua đòi mạng…
Kỷ Minh Nguyệt lắc đầu.
Lại ăn thêm một miếng, biểu cảm mặt cô thể hình dung bằng hai chữ “hưởng thụ”.
Kỷ Hoài nuốt nước miếng, thừa dịp Kỷ Minh Nguyệt chú ý, nhanh tay cầm một miếng quýt mà bỏ miệng.
“…”
Một giây , lập tức phun hết thùng rác.
Cầm lấy nước bàn, uống một cốc đầy, Kỷ Hoài mới cảm thấy mạng nhỏ của cứu về.
“Sao chua như !” Kỷ Hoài cũng sợ ngây , chỉ quýt còn trong tay Kỷ Minh Nguyệt, ánh mắt kinh hãi, “Chị gọi cái là ngon ?”
Cậu Chúc Cầm, thành tâm thật ý khen, “Mẹ, thể tìm quýt chua đến mức , thật đúng là dễ dàng…”
***
Thân thể của Kỷ Minh Nguyệt , cả nhà chiếu cố, cô nôn nghén gì quá nghiêm trọng, ngay cả công việc cũng thể tiếp tục thêm một thời gian, chỉ là đến phòng thí nghiệm nhiều .
Chẳng qua là, với thành quả nghiên cứu nhiều năm, thành công của M-1, mấy tháng vì bụng lớn mà phòng thí nghiệm cũng là vấn đề.
Dưới sự quan tâm tuyệt đối của đối với giới tính của t.h.a.i nhi, tháng thứ mười mang thai, Kỷ Minh Nguyệt thuận lợi hạ sinh em bé.
Là một tiểu Công chúa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-31-bao-boi-1.html.]
Tạ Vân Trì đặt tên cho tiểu Công chúa là Tạ Thiên Tầm.
Bạn nhỏ Tạ Thiên Tầm sinh là tâm điểm chú ý của .
Cô bé chỉ một xinh và một ba ôn nhu, còn nhỏ Kỷ Hoài cứ ba hôm hai bữa chạy tới ôm, ông bà ngoại cùng ông bà nội mỗi ngày đều gọi “bảo bối ngoan”, cùng với cô Thời Thần về thì thôi, về liền nựng má cô bé.
À đúng , còn một thường xuyên cùng cô bé đấu khẩu, nhưng với bé, Bùi Hiến.
Hưởng gen trội từ Tạ Vân Trì cùng Kỷ Minh Nguyệt, Tạ Thiên Tầm từ nhỏ xinh , vô cùng đáng yêu.
Đến khi lớn hơn một chút, ngày nào cô bé cũng sẽ nhờ buộc hai b.í.m tóc dễ thương, đó ngừng ngắm trong gương.
Còn chạy từng bước nhỏ đến mặt Tạ Vân Trì, cực kỳ nghiêm túc, sờ sờ b.í.m tóc của , nãi thanh nãi khí hỏi : “Ba, thế giới , ngoại trừ thì con là nữ hài t.ử nhất ?”
Tiểu cô nương đôi mắt to tròn tỏa sáng, lông mi dài, rõ ràng là còn cao đến đầu gối của Tạ Vân Trì, nhưng vẫn học theo dáng vẻ nghiêm trang của lớn.
Bộ dáng của cô bé mấy phần giống với Kỷ Minh Nguyệt, nhất là đôi mắt to tròn , khi chuyện thì liên tục chuyển động, thoạt trong trẻo như dòng suối chảy.
Tạ Vân Trì thực sự chịu nổi sự dễ thương của Tạ Thiên Tầm, xổm xuống mặt cô bé, nghiêm túc bộ dáng của con gái, xoa đầu bé con: “Ừm, Thiên Tầm của chúng đúng là xinh .”
Tạ Thiên Tầm lập tức vui vẻ, đến mở nổi mắt, nhảy tại chỗ hai , đó chạy với đôi chân ngắn, đến cửa thư phòng thì ló đầu , khẽ gọi: “Mẹ, ba con xinh , nhưng con , là nữ hài t.ử xinh nhất thế giới!”
Tạ Vân Trì theo, chuẩn đưa cô bé rời : “Mẹ đang làm việc, nên phá .”
Lời còn hết, thanh âm của Kỷ Minh Nguyệt liền truyền từ thư phòng, trêu Tạ Thiên Tầm: “Nữ hài tử? Mẹ là nữ hài t.ử ?”
Vấn đề dường như thật sự làm khó bé Tạ Thiên Tầm chỉ mới hai tuổi.
Cô bé nghiêng đầu, giống như là đang suy nghĩ về câu hỏi hỏi.
Quá khó.
Tạ Thiên Tầm cúi đầu, ngay cả hai b.í.m tóc dường như cũng chút sầu theo.
Cánh tay ngắn ngủn ôm lấy cái cửa, mím môi.
Tạ Vân Trì buồn đau lòng, đang tính ôm con gái lên dỗ thì thấy hạt đậu nhỏ còn buồn rầu đột nhiên ngẩng đầu lên, hưng phấn thôi, tựa hồ là tìm đáp án.
“Cậu Bùi , chỉ cần khác cưng chiều thì chính là nữ hài tử. Ba cùng con đều cưng chiều như , thể làm một tiểu cô nương cả đời!”
Thanh âm của tiểu cô nương mềm nhẹ, ngữ khí kiên định, phát âm còn chút đủ tiêu chuẩn, nhưng khí thế thì thiếu.
Cô bé ngẩng đầu, cái trán nhíu mang theo ý chí chiến đấu cháy bỏng, làm nựng một cái.
Tạ Vân Trì bật , con gái đáng yêu đến mức hôn cô bé hai cái.